⬅ Trước Tiếp ➡
“Hừ! Tốt nhất là như vậy. Lão Chu.”
“Ông chủ có gì phân phó?”
“Đuổi người giúp việc chuẩn bị phòng cho Loan Loan hôm qua đi, nhà họ Thẩm tôi không nuôi một con chó cắn chủ.”
Quản gia Chu rũ mắt hiểu ra.
Thẩm Loan nở một nụ cười, nhanh đến mức làm người ta không bắt được.
Sắc mặt Dương Lam suýt nữa không giữ được, bà ta là bà chủ trong nhà, có quyền quản nhà tuyệt đối, nhưng Thẩm Xuân Giang lại trực tiếp lướt qua bà ta, để Chu Khánh Phúc đi sa thải người giúp việc, hoàn toàn không cho bà ta chút mặt mũi nào.
Sau này làm sao bà ta có chỗ đứng ở trong nhà chứ?
“Loại việc nhỏ này sao lại cần đến quản gia Chu ra tay? Tôi làm là được.”
“Bà sao?” Thẩm Xuân Giang cười lạnh: “Tránh bị nghi ngờ à!”
Sắc mặt Dương Lam khẽ biến: “Ông có ý gì? Nghi ngờ tôi khắt khe với Thẩm Loan?”
“Khắt khe hay không, trong lòng bà tự rõ.”
“Ông!”
Ngực người phụ nữ phập phồng dữ dội, sao Thẩm Xuân Giang lại biết? Chẳng lẽ con tiểu tiện nhân Thẩm Loan này đi cáo trạng sao?
Ánh mắt thoáng nhìn thấy những đồ dùng rẻ tiền bị mở ra trên bàn trà, Dương Lam cắn răng, khó trách Thẩm Xuân Giang cứ khăng khăng gọi bà ta trở về, còn lấy chuyện con gái ra nói, hoá ra là ở đây chờ bà ta sao?
À…
Thật làđã xem thường đứa con gái riêng này rồi, tâm cơ cũng chôn đủ sâu!
Thẩm Xuân Giang: “Nếu tôi đón Loan Loan về, ba cũng không phản đối, thì con bé chính là cô ba danh chính ngôn thuận! Tôi hy vọng bà có thể mau chóng hiểu được điều này, cho con bé sự đối đãi và tôn trọng xứng đáng, nếu lại xảy ra loại chuyện này, chỉ có thể chứng minh năng lực quản lý nhà cửa của bà không đủ, thật ra có thể để lão Chu ra tay giúp bà, như vậy mọi người đều thoải mái.”
Uy hiếp!
Uy hiếp trắng trợn!
Dương Lam giận đến không thể kiềm được, nhưng lại không thể làm được gì.
Gượng gạo nở một nụ cười, cắn răng nói: “Được.”
Thẩm Xuân Giang lúc này mới vừa lòng, cầm tài liệu lên, định rời đi.
Vừa ra đến trước cửa, đột nhiên mở miệng: “Tháng này nhớ đưa tiền tiêu vặt cho Loan Loan.”
Trừ gật đầu, Dương Lam còn có thể làm gì?
Thông minh như yêu quái, yêu quái thì ăn thịt người
Sau Thẩm Xuân Giang rời đi, quản gia Chu vẫn còn đứng đó, rốt cuộc thì Dương Lam vẫn phải kiêng dè, không dám chửi ầm lên, chỉ căm hận trừng mắt nhìn Thẩm Loan một cái, rồi quay ngoắt về phòng.
“Một câu cũng không nói mà đã có thể đùa giỡn người khác trong lòng bàn tay, có phải rất thoải mái không?” Thẩm Yên cười lạnh.
Trong lòng Thẩm Loan âm thầm đáp “Đúng”, nhưng trên mặt vẫn là vẻ nghe lời, không để lộ chút công kích nào.
Chính là dáng vẻ đáng yêu này đã lừa được ba ba, Thẩm Yên vô cùng hận cắn răng.
“Thẩm Loan, cô chờ đấy, tôi sẽ đích thân lột lớp da giả tạo đấy của cô xuống, để tất cả mọi người nhìn xem rốt cuộc cô là thứ gì!”
Được, cô có bản lĩnh thì bóc đi.
Máu trong cơ thể sôi sục hưng phấn, trên mặt lại là vẻ e ngại, Thẩm Loan diễn rất tự nhiên.
“Giả vờ giả vịt, khiến người khác buồn nôn! Vô cùng buồn nôn!” Thẩm Yên hét lên, sau đó quay người chạy lên lầu, lửa giận cháy hừng hực trong người cô ta, bóng dáng lại để lộ sự bối rối.
Chu Khánh Phúc vẫn luôn âm thầm để ý đến biểu cảm của cô ba này, từ trên mặt cô không tìm thấy vẻ gì gọi là thẹn quá hóa giận, giống như nghe không hiểu mấy lời ác độc của cô hai, hoặc là không nghe vào tai?
Quản gia Chu nheo mắt, không khỏi nghĩ tới Thẩm Loan ngày ấy…
Hẻm nhỏ rất sâu và âm u, thiếu nữ mặc một chiếc váy trắng dài kéo theo một chiếc vali cũ kĩ chậm rãi đi ra, tóc dài đen nhánh, hai con ngươi trong veo, ánh nắng chiếu thẳng lên gương mặt tái nhợt của cô, gần như trong suốt.
Cô rất gầy, nhìn từ xa trông giống như một chiếc gậy trúc, dường như chỉ cần gió thổi một cái là ngã.
Dáng vẻ yếu đuối khiến người khác phải thương tiếc.
Chu Khánh Phúc thất thần trong nháy mắt, rốt cuộc ông ta đã hiểu ra vì sao ông chủ sẽ mặc kệ dư luận để đón cô về nhà họ Thẩm.
Đàn ông càng mạnh mẽ, càng thích chinh phục.
Giống như một cây đại thụ, nó đã vô cùng khỏe mạnh, ưỡn thẳng thân cây, nếu không có một cây tơ hồng vàng quấn lên, chẳng phải sẽ mất đi tính hoang dại.
Chu Khánh Phúc cung kính gọi một tiếng cô ba.
Thiếu nữ hơi khựng lại, nhưng không hề bối rối.
Ông ta mở cửa xe cho cô, cô bèn khom người ngồi vào, non nớt, nhưng không mất phong cách, biết nghe lời.
⬅ Trước Tiếp ➡