⬅ Trước Tiếp ➡
“Rốt cuộc sao lại thế?”
“Đợi mà xem, bà Thẩm thật phiền, những hồ ly tinh bên ngoài đó có thể nuôi được thứ gì tốt chứ?”
“Cũng không thể nói như vậy, phải xem thái độ nhà họ Thẩm.”
“Thái độ gì?”
Người phụ nữ nở nụ cười khó hiểu “Nhà chúng ta như vậy, đã định trước phải cành lá tốt tươi, nhưng cuối cùng chỉ còn một số ít, vì sao? Còn không phải bởi vì người cầm quyền thừa nhận và bảo vệ, nếu không thì có thể tạo ra sóng to gió lớn gì chứ?”
“Người cũng đã đón về nhà rồi, còn không phải thừa nhận sao?”
“Thêm một đôi đũa, thêm một người, nhà họ Thẩm còn thiếu chút tiền ấy sao?”
“Vậy ý bà là…”
“Chờ xem đi, nếu trong vòng ba tháng, nếu đứa con riêng này vẫn không thể công khai lộ diện, cũng chỉ có thể chứng tỏ nhà họ Thẩm nuôi cô ta như con chó con mèo, chẳng qua chỉ là một món đồ chơi cho mọi người trêu đùa, còn về phần tài sản, nghĩ cũng đừng nghĩ.”

Dương Lam chạy về nhà, vừa vào cửa đã bị một tiếng cười lạnh của Thẩm Xuân Giang làm đứng hình.
“À… bà còn biết trở về sao?”
Làm vợ chồng mấy chục năm, Dương Lam có thể rõ ràng thấy được cảm xúc của người đàn ông này không đúng lắm.
Bà ta không dám trì hoãn, vội vàng thay dép lê đi đến phòng khách.
“Tiểu Yên?”
“Mẹ…”
Hốc mắt sưng đỏ của con gái như đâm vào huyệt Thái Dương đang nhảy thình thịch của bà ta.
“Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì vậy?”
Con gái cúi đầu, không nói lời nào, tựa như đã phạm vào tội lớn không thể tha thứ.
Lại nhìn Thẩm Xuân Giang ngồi ngay ngắn trên sô pha, khuôn mặt tức giận không thèm che dấu, mà ngồi bên cạnh ông ta, lại là đứa con gái riêng kia!
Lúc này, cụp mi rũ mắt.
Rút củ cải mang ra bùn
“Tiểu Yên con nói đi, con đã làm cái gì.”
“Ba…” Ánh mắt uất ức, trong suốt chớp chớp.
Lúc này Thẩm Yên đã hoàn toàn bình tĩnh lại, bắt đầu dùng ưu thế của mình để xoay chuyển cục diện.
Thẩm Xuân Giang có chút mềm lòng, dù sao cũng là con gái được mình nuông chiều mà lớn lên.
Ánh mắt Thẩm Loan u ám, đáy mắt xẹt qua tia trào phúng, nhưng vì cô cúi đầu nên không ai có thể thấy được.
“Con cũng không biết lúc ấy con bị làm sao vậy, à, giống như bị trúng tà vậy, con không kiểm soát được chính mình… Ba, ba tin con đi, con không phải cố ý mà…” Môi Thẩm Yên run run, nước mắt theo khuôn mặt rơi xuống: “Tuy rằng… Con không thích Loan Loan, nhưng cũng là vì sợ có em gái rồi, ba sẽ không thích con nữa…”
Sau khi Thẩm Xuân Giang nghe xong, mềm lòng đến rối tinh rối mù: “Con gái ngốc, sao ba lại không thích con? Sau này không thể làm như vậy nữa, biết không?”
Thẩm Yên gật đầu: “Con biết rồi. Vậy ba sẽ thương Tiểu Yên như trước sao?”
Chẳng qua chỉ là đứa bé không có cảm giác an toàn, Thẩm Xuân Giang không khỏi dịu giọng: “Ừ.”
Thẩm Yên nín khóc mỉm cười.
Dương Lam nhướng mày, khen ngợi nhìn con gái.
Tốt nhất là “Ba con hiếu thuận”, “Hoà thuận vui vẻ”.
Thẩm Loan là người bị hại nhưng trái lại hoàn toàn bị phớt lờ, không có ai hỏi cô có sao hay không, cũng không có ai quan tâm tới suy nghĩ của cô.
Cũng may, ngay từ đầu cô không hề ôm bất kỳ hy vọng nào với Thẩm Xuân Giang, cũng không định mượn chuyện này để trả thù Thẩm Yên.
Mục đích thật của cô là…
Dương Lam tiến lên, vỗ nhẹ sau lưng con gái, an ủi nói: “Được rồi, không sao…”
Sắc mặt Thẩm Xuân Giang hơi tốt lên bỗng thoáng chốc trầm xuống: “A Lam, ngày hôm qua là bà sắp xếp người giúp việc dọn phòng Loan Loan sao?”
“Đúng vậy, làm sao thế?”
“Ngay cả thứ cơ bản nhất là vật dụng rửa mặt cũng chưa chuẩn bị thì gọi gì là chuẩn bị hả?!”
Ánh mắt Dương Lam chợt lóe: “Lại có chuyện này sao?”
“Nghe vậy, bà hình như không biết gì sao?” Thẩm Xuân Giang nhướng mày.
Mặt mũi Dương Lam đầy oan ức: “Nếu tôi biết thì sao có thể cho phép loại chuyện này xảy ra?”
⬅ Trước Tiếp ➡