“Chị…”. An Cát nhịn khóc, đáng thương nhìn cô.
Cậu không muốn xa chị, nhưng mà, cậu cũng không muốn chị hy sinh vì cậụ
“Tiểu Cát”. An Nhược cũng khóc, đây là người em trai duy nhất của cô, người thân duy nhất của cô.
Sao cô có thể nhẫn tâm để Tiểu Cát chịu khổ được chứ.
Vì Tiểu Cát, cho dù chết cô cũng đồng ý.
An Nhược tê liệt trên mặt đất, ánh mắt trống rỗng “Vì sao…lại là tôi…”.
Không phải Đường Ngọc Thần rất ưu tú hoàn mỹ sao, phụ nữ muốn cưới anh ta còn nhiều mà, tại sao lại là cô?
“Không vì cái gì hết, ba ngày sau, con chuẩn bị làm cô dâu là được. Mấy ngày nay chú sẽ đưa Tiểu Cát đến nơi khác, chờ con ngoan ngoãn lập gia đình, chú sẽ cho con gặp lại nó”.
An Minh Khải lạnh lùng nói xong, lôi kéo An Cát định đi.
“Chị, buông ra, con muốn chị ”.
“Tiểu Cát, trả Tiểu Cát lại cho tôi”. An Nhược đứng lên muốn đuổi theo.
Từ Tuệ Văn ra hiệu một ánh mắt với người hầu, bọn họ lập tức bước tới kéo An Nhược, An Minh Khải nhanh chóng dẫn Tiểu Cát rời đi.
An Nhược dừng giãy dụa, cô thảng thốt quay đầu nhìn chằm chằm bọn họ, ánh mắt tràn ngập phẫn hận.
“Mấy người làm như vậy, nhất định sẽ gặp báo ứng ”.
An Tâm lại cười không thèm để ý, cô ta đứng dậy, ưu nhã bước tới trước mặt An Nhược, đôi mắt xinh đẹp tàn độc nhìn chằm chằm cô, nhẹ nhàng nói
“An Nhược, điều kiện của Đường NGọc Thần tốt như vậy, em biết vì sao chị không gả cho anh ta, mà là em không? Em có biết Đường Ngọc Thần có mấy người vợ không?”.
An Tâm cười ha ha một tiếng, nói tiếp “Năm, bởi vì bát tự của Đường Ngọc Thần quá cứng, có số khắc vợ, năm người vợ trước của anh ta đều bị anh ta khắc chết. Nghe đồn, anh ta sẽ khắc chết sáu người vợ, em vừa vặn là thứ sáụ Em gả qua đó, chỉ sợ không còn sống lâu nữa. Em nói báo ứng, chúng ta sẽ nhìn xem, ai gặp báo ứng trước”.
Nhìn vẻ mặt khiếp sợ của An Nhược, An Tâm cảm thấy rất sảng khoái trong lòng.
Rốt cuộc cô ta cũng chờ được đến ngày này, rốt cuộc cũng có thể nhìn thấy ngày An Nhược bị hủy hoại triệt để.
…
An Nhược không còn lựa chọn nào khác, chỉ có thể gả cho Đường NGọc Thần.
Trước khi cô hoàn toàn có năng lực chăm sóc cho Tiểu Cát, cô không thể mạo hiểm ép bức An Minh Khải đưa Tiểu Cát ra nước ngoài được.
Ba ngày sau là kết hôn.
Trước đó, An Minh Khải đã chiếm rất nhiều lợi ích, không chỉ ký được một hợp đồng lớn với Đường Ngọc Thần, còn có thêm một sính lễ 100 triệụ
An Minh Khải kiếm được một món hời khổng lồ, An Nhược thì lại lỗ vốn không gì sánh được, trả giá bằng cả cuộc đời mình không nói, còn chẳng lấy được thứ gì cả.
Rất nhanh, ngày kết hôn đã đến.
Đây là một cuộc hôn nhân không có hôn lễ, chỉ kéo nhau đi đăng ký là tất cả xem như kết thúc.
Hơn nữa lúc đi đăng ký kết hôn, Đường Ngọc Thần căn bản không xuất hiện.
An Nhược nghĩ thầm, số lần kết hôn của anh ta quá nhiều, có thể căn bản không xem kết hôn ra gì. Nhưng mà cô cũng không mong mờ hôn lễ gì cả, đơn giản như vậy thật sự không còn gì tốt hơn.
Chiếc xe sang trọng dừng lại trước một tòa nhà mang phong cách châu Âụ
Vừa nhận được giấy chứng nhận kết hôn là An Nhược đã bị đưa đến biệt thự của Đường Ngọc Thần.
Phòng tân hôn của bọn họ rất lớn và rất đẹp, nhưng An Nhược không có lòng dạ nào để mà thưởng thức, cô chỉ cảm thấy quá mệt mỏi, gục trên giường thiếp đi mất.
“Thần thiếu…anh đáng ghét quá…”.
Bị chồng đuổi ra khỏi phòng tân hôn.
“A, chậm một chút…người ta không chịu nổi…”.
“Em chắc chắn muốn tôi chậm một chút?”.
“Đáng ghét…người ta nói dỗi mà…”.
An Nhược bị mộ tràng âm thanh quái dị đánh thức, cô mở mắt ra, lập tức thấy một đôi nam nữ đang làm gì gì đó trên giường.
Cái giường này rất lớn, cũng rất chắc chắn.
Bọn họ vận động dữ dội phía trên đó thế mà cô không hề cảm nhận được một chút rung động.
Nhìn thấy bọn họ, An Nhược đầu tiên là hoảng hốt, sau đó lập tức bình tĩnh trở lại.
Cô ngồi dậy, bởi vì ngủ nên đầu tóc rối tung, khuôn mặt hồng hồng, trông rất quyến rũ.
Đôi nam nữ trước mặt, có thể nói là tuấn nam mỹ nữ.
Người đàn ông có khuôn mặt hoàn mỹ thâm thúy, đặc biệt là đôi mắt kia, phía dưới đôi hàng mi dày rậm trông sâu thẳm như biển lớn, ngắm vào thì sẽ rất dễ bị xoáy sâu vào trong đó.
Người phụ nữ là dáng vẻ điển hình của xinh đẹp quyến rũ, vóc người đầy đặn khiến người ta phun máu, có sức sống hơn nhiều so với vóc người gầy teo của cô.
An Nhược bình tĩnh thưởng thức ngũ quan và vóc dáng của bọn họ, còn thuận tiện tham quan học hỏi động tác của bọn họ nữa.
Sau khi nhìn được một lúc, cô thấy rất kỳ lạ, lẽ nào bọn họ không sợ làm gãy mất thắt lưng sao?
Còn nữa, có người ở bên cạnh quan sát bọn họ vận động, nhìn bọn họ như nhìn khỉ, thế mà bọn họ vẫn không biết nhục?
Đang xem đến nhập tâm thì một ánh mắt sắc bén bắn về phía cô, Đường Ngọc Thần không cách nào bình tĩnh được nữa.
Người phụ nữ này chính là vợ mới cưới của anh ta, trong đêm tân hôn của bọn họ, anh ta lên giường với người phụ nữ khác, cô không tức giận thì thôi đi, còn thưởng thức màn biểu diễn của bọn họ nữa, điều này khiến một người đàn ông như anh ta có cảm giác rất tổn thương lòng tự trọng.
Anh ta dừng vận động, lạnh như băng nhìn cô, lạnh lùng phun ra vài chữ “Cút ra ngoài ”.
Lisa dưới người Đường Ngọc Thần đã sớm thấy được sự tồn tại của An Nhược, cái cô thiếu phu nhân này chẳng được yêu thương gì cả.
Cô ta thân mật ôm cổ Đường Ngọc Thần, cười đắc ý, vứt cho An Nhược một ánh mắt khoe khoang.
An Nhược lấy lại tình thần.