Ánh mắt cô bỗng nhiên rơi trên bản hợp đồng trên bàn, Đường Ngọc Thân đã ký, một suy nghĩ hiên lên trong đầu cô, cô nhất thời hiểu ra được gì đó.
Sắc mặt An Nhược trắng bệch, nhanh chóng cầm lấy bản hợp đồng phi về nhà.
Làm như có hẹn trước vậy, ngày hôm nay cả chú, thím, và chị họ đều đang ngồi trong phòng khách.
Thấy An Nhược đã về, An Minh Khải vội vàng bước tới cướp lấy bản hợp đồng trong tay cô, nhìn thấy chữ ký ở trên đó, ông ta lập tức cười tươi như hoa.
“Nhược Nhược à, con lợi hại thật, thành công giúp chú ký thành công mối làm ăn này. Con muốn chú cảm ơn con thế nào, chú mua quà cho con nhé có được không?”.
“Thật sự…là chú ”. An Nhược chấn động toàn thân, ánh mắt khó tin.
Khó trách ông ta bảo cô đi ký hợp đồng, thì ra là vì bán nữ cầu vinh
Thấy sắc mặt An Minh Khải không có vẻ gì là áy náy, An Nhược lạnh lòng nói “Chú, mặc dù con không phải con gái ruột thịt của chú, nhưng dù gì cũng là cháu ruột của chú. Sao chú có thể đối xử với con như vậy, lương tâm của chú bị chó cắn rồi sao? ”.
An Minh Khải đột nhiên xám mặt lại “An Nhược, đây là giọng điệu nói chuyện với trưởng bối của con sao?”.
“Tôi không có trưởng bối như chú ”.
Uổng công cô còn cả kích ông ta vì đã nuôi cô và em trai lớn lên, lại còn xem ông ta là người thân nhất trong lòng mình nữa chứ.
Không ngờ vì một mối làm ăn mà tự tay bán cô cho người ta mất.
An Nhược rất hận, nhưng càng đau lòng nhiều hơn, đau lòng vì bị người thân bán đứng.
Từ Tuệ Văn vẫn luôn không thích An Nhược, bà ta bỗng nhiên đứng dậy, chỉ vào cô mắng to “An Nhược, cô quá bất hiếu Tôi và chú cô đưa chị em cô về nuôi nấng, cô không cảm kích chúng tôi thì thôi, bây giờ còn nói chuyện như vậy, cái đồ vong ân phụ nghĩa hung ác độc địa này ”.
“À, tôi vong ân phụ nghĩa? Là mấy người bán nữ cầu vinh, mấy người đã làm gì, trong lòng mấy người biết rõ ”.
An Nhược nhịn một bụng tức giận, cô không phát tiết ra ngoài, cảm giác muốn chết.
“Mấy người biết rõ Đường Ngọc Thân sẽ đối xử với tôi như vậy, còn lừa tôi đi, rốt cuộc lòng dạ của mấy người làm bằng gì vậy, vì một mối làm ăn mà có thể tự tay hủy hoại tôi sao?”.
Càng nghĩ, trong lòng An Nhược càng khó chịụ
Nước mắt vẫn luôn nhẫn nhịn cũng không nhịn được nữa mà chảy ra.
Từ sau khi cha mẹ qua đời, cô chưa từng đau lòng khổ sở như vậy.
“Được rồi, chẳng phải chỉ thất thân thôi sao, em ấm ức cái gì”.
Chị họ An Tâm không nhịn được mà trừng mắt nhìn cô, giọng điệu thả lỏng “An Nhược, em lên giường với người đàn ông như Đường Ngọc Thân, em không chịu thiệt chút nào hết đó. Em biết có bao nhiêu người phụ nữ muốn bò lên giường Đường Ngọc Thân không? Cơ hội lần này dành cho em, xem như là hời cho em rồi”.
An Nhược chán nản, cảm giác thắt chặt và đau đớn trong lồng ngực.
Vì sao vẫn chưa buông tha cho tôi?
Thất thân đối với cô mà nói là một chuyện quá đả kích, nghe An Tâm nói xong, cô nhịn không được mà trả lời lại một cách mỉa mai.
“Nếu Đường Ngọc Thần tốt như vậy, tại sao chị không đi đi, cơ hội lần này sao chị không giành lấy đi?”.
An Tâm không những không giận mà còn cười “An Nhược, chị em em ăn ở nhà chúng ta hơn mười năm, cũng nên báo đáp một tí chứ Hơn nữa, nhà chúng ta cũng chẳng phải là nhà từ thiện, sẽ không vô duyên vô cớ nuôi người ta đâụ Còn nữa, em nên cảm kích chúng ta chứ, bây giờ chúng ta đã tìm giúp em một ngọn núi lớn để dựa vào rồi, tốt bao nhiêụ Em gả qua đó rồi, ăn mặc gì cũng chẳng buồn lo nữa”.
An Nhược sửng sốt, giật mình hỏi “Chị nói có ý gì?”.
An Minh Khải thấy con gái đã nói ra rồi, ông ta cũng không giấu An Nhược nữa.
“Nhược Nhược, lần này con thật sự nên cảm kích chúng ta đó. Chúng ta tìm cho con một người chồng rất tốt, cậu ta là Đường Ngọc Thần đó. Không phải con đang trách Đường Ngọc Thần chiếm thân thể của con sao, bây giờ thì hay rồi, rất nhanh là con có thể gả cho cậu ta, thành vợ của cậu ta rồi. Cho nên chuyện này ấy, con cũng không cần so đo nữa”.
“Mấy người…muốn gả tôi cho Đường Ngọc Thần? Gả cho cái tên tội phạm hiếp dâm kia ”.
Từ Tuệ Văn không vui nói “Đừng nói khó nghe như vậy chứ, giá trị con người của Đường tiên sinh là hàng trăm tỉ, cô có thể gả cho cậu ta đã xem như là phúc khí tu luyện mười đời của cô rồi. Dùng thân thể để đổi lấy thân phận Đường phu nhân, vẫn là Đường tiên sinh chịu thiệt”.
An Nhược hiểụ
Bọn họ quả thật đã bán đứng cô.
Còn bán rất triệt để, khoong chỉ lợi dụng cô để ký hợp đồng với Đường Ngọc Thần, còn thuận tiện trục xuất cô khỏi cái nhà này.
“À, mấy người tính toán kỹ thật đấy ”. An Nhược cắn răng nghiến lợi nói.
Cô lau nước mắt, kìm ném sự đau khổ trong lòng, lạnh lùng nói “Tôi nói cho mấy người biết, có chết tôi cũng không gả cho Đường Ngọc Thần Mấy người không thích tôi ở đây, tôi sẽ đi ngay ”.
“Chị ”. An Cát vẫn nghe trộm bọn họ nói chuyện bỗng nhiên lao tới, ôm lấy hông cô khóc thút thít “Chị, em đi với chị, chị đừng bỏ em lại ”.
“Yên tâm, chị sẽ không bỏ em lại, đi đâu cũng đưa em đi theo”. An Nhược kéo tay cậu định rời đi.
An Minh Khải đột nhiên giành lấy An Cảnh từ đằng sau, lạnh lùng nói “Nhược Nhược, gả cho Đường Ngọc Thần hay không không phải do con quyết định. Nếu con không gả cho cậu ta, chú sẽ đưa An Cát ra nước ngoài, cho hai đứa cả đời cũng không thể gặp mặt”.
An Nhược kinh ngạc nhìn chú, như thể không quen biết ông ta.
“Chú, chú đã lợi dụng tôi để lấy được thứ chú muốn rồi, vì sao chú vẫn chưa buông tha cho tôi?”.
“Nếu con không gả cho Đường Ngọc Thần thì sẽ không có vốn tài trợ. Nhược Nhược, con cũng đã thất thân cho cậu ta rồi, chi bằng làm người tốt thì làm đến cùng, gả cho cậu ta, để công ty chú thuận lợi nhận được khoản đầu tư”. An Minh Khải không biết xấu hổ nói.
“An Nhược, em phải suy nghĩ cho kỹ, An Cát bị đưa ra nước ngoài sống hay chết chỉ nghe theo số trời”. An Tâm mỉm cười, ánh mắt chợt hiện lên sự đắc ý.
Cô ta hận An Nhược, bởi vì An Nhược xinh đẹp hơn cô ta.
Ở trường học được hoan nghênh hơn cô ta, chỉ cần nơi nào có An Nhược thì sẽ chẳng ai để ý đến sự tồn tại của cô ta.
Sự tồn tại của An Nhược đối với cô ta mà nói chính là ác mộng.
Chỉ có triệt để hủy hoại An Nhược, khiến cô đau khổ thì trong lòng cô ta mới có thể sảng khoái.
Mặt An Nhược cắt không còn giọt máu, nhưng ánh mắt của cô vẫn rất kiên cường “Mấy người không có quyền đưa Tiểu Cát ra nước ngoài, tôi là chị của nó, tôi sẽ dẫn nói rời đi ”.
Hơn nữa Tiểu Cát không thể ra nước ngoài, cậu có bệnh hen suyễn, bất cứ lúc nào cũng có thể nguy hiểm đến tính mạng.
Vừa vặn là thứ sáụ
Ánh mắt An Minh Khải lạnh lẽo, thản nhiên nói “Con đừng quên, chú mới là người giám hộ hợp pháp của Tiểu Cát. Đưa nó đi đâu, chỉ có chú mới có thể quyết định. Nhược Nhược, nếu con không gả cho Đường Ngọc Thần, thế thì con sẽ thật sự không thấy được Tiểu Cát. Bên nào nặng bên nào nhẹ, tự con suy nghĩ”.