Được rồi, cô dâu bị chồng đuổi ra khỏi phòng tân hôn vào đêm tân hôn, có lẽ cô là người đầu tiên.
Nhưng mà đừng tưởng rằng cô sẽ đau khổ thương tâm, cô còn ước gì được ra ngoài càng sớm càng tốt ấy chứ.
“Không quầy rầy, hai người tiếp tục đi”. An Nhược mỉm cười, ung dung đi ra cửa.
Đường NGọc Thần hơi cau mày, nhìn chằm chằm bóng lưng cô, ánh mắt càng lạnh hơn.
Bỗng nhiên, khóe miệng anh cong lên một nụ cười lạnh lẽo.
Thật là thú vụ, anh dường như đã cưới được một người phụ nữ làm như không nhìn thấy sức hấp dẫn của anh rồi.
An Nhược tìm một phòng ngủ dành cho khách khác.
…
Sáng ngày hôm sau cô dậy rất sớm, ngủ rất thoải mái, tinh thần rất sảng khoải.
Cô đi xuống lầu thì thấy Đường Ngọc Thần và người phụ nữ tối hôm qua đang cùng nhau ăn bữa sáng.
“Mợ chủ, chào buổi sáng”. Quản gia chú Đào cung kính chào hỏi cô.
“Chú Đào, chào chú”.
“Mợ chủ, bữa sáng của cô đã chuẩn bị xong”.
“Cảm ơn”.
An Nhược ngồi đối diện Đường NGọc Thần và Lisa, Lisa ngáp một cái, cố ý chào hỏi thân thiện.
“Chào buổi sáng, tôi tên là Lisa, còn cô?”.
Thấy Lisa có vẻ không được ngủ ngon giấc, cô biết là tình hình chiến đấu đêm qua kéo rất dài.
An Nhược nở một nụ cười không chê vào đâu được “An Nhược”.
“An Nhược, lát nữa đi spa với tôi nhé được không?”.
Chính thất và tình nhân đi spa với nhau, thế mà cô ta cũng nghĩ ra được.
“Thật ngại quá, lát nữa tôi có việc, phải đi ra ngoài một chút”.
Lisa thờ ơ gật đầu “Được rồi, hẹn cô lần sau”.
Lúc này, Đường Ngọc Thân bỗng nhiên ném cho An Nhược một phần văn kiện, thản nhiên nói “Đây là hợp đồng kết hôn, cô xem xem, nếu không có vấn đề gì thì ký tên đi”.
Tôi có một yêu cầụ
An Nhược nghi ngờ mở ra, nhìn điều khoản bên trong.
Tổng cộng có mười mấy điều khoản, tất cả đều ràng buộc cô.
Ví dụ như chín giờ tối phải về nhà, không được dây dưa không rõ với người đàn ông khác, không được can thiệp mọi chuyện của chồng, không được lợi dụng danh nghĩa của chồng để làm chuyện gì đó…
Có một điều còn rất khôi hài, một tháng An Nhược chỉ có thể nhận được năm nghìn tệ tiền tiêu vặt, ngoài cái đó ra, chi phí gì cũng không có.
An Nhược cười nhạt trong lòng, cô gả cho thằng chồng gì thế này?
Giá trị con người hàng trăm tỉ, thế mà lại keo kiệt đến mức độ này.
“Có vấn đề gì sao?”. Thấy cô nửa ngày không nói lời nào, Đường Ngọc Thần lạnh nhạt hỏi.
“Không có vấn đề gì”. An Nhược ngẩng đầu, cười nhạt nói “Nhưng mà, tôi có một yêu cầu”.
Đường Ngọc Thần lập tức xám mặt lại “Tôi bỏ tiền ra mua cô, tôi không cho rằng cô có tư cách cò kè mặc cả với tôi”.
Nói rất thẳng thắn.
Đúng vậy, cô chẳng qua là người vợ anh ta mua về mà thôi.
“Cho dù là vậy, tôi cũng là một con người, tôi nghĩ tôi vẫn có quyền tranh thủ một chút quyền lợi cho mình ”. An Nhược mỉm cười.
Đường Ngọc Thần hơi nhếch môi, có vẻ trào phúng.
“Nói đi, cô muốn phúc lợi gì?”.
Anh cho rằng, An Nhược nhất định muốn mượn cơ hội để mở miệng đòi tiền.
Anh thấy, nhà họ An bằng lòng vì tiền mà bán cô, vậy thì người nhà họ An đều ham muốn một chữ “tiền”.
An Nhược suy nghĩ một chút, nói “Thật ra yêu cầu của tôi rất đơn giản, chỉ một cái, ở khác phòng. Ý nói là, trong tình huống tôi không đồng ý, không cho anh ép tôi thực hiệu nghĩa vụ vợ chồng. Nếu như anh đồng ý, tôi sẽ thêm điều này vào, chúng ta ký tên, anh thấy thế nào?”.
Ánh mắt Đường Ngọc Thần nhanh chóng thoáng hiện vẻ kinh ngạc.
Người phụ nữ này bị nước vào đầu à
Cô ta càng không thực hiện nghĩa vụ vợ chồng thì lại càng không được yêu thương.
Hẳn điều cô phải làm bây giờ là làm thế nào để khiến anh vui lòng, có được niềm vui của anh mới đúng, như vậy cô mới có thể sống tốt ở Đường gia được.
Đường Ngọc Thần nhìn chằm chằm cô mấy giây, không nhìn ra được một sự bất thường nào từ trong ánh mắt cô.
Cô hoặc là thật sự không có một chút hứng thú nào đối với anh, hoặc là kỹ năng diễn xuất quá cao siêu, đang chơi trò lạc mềm buộc chặt.
Nếu là vế sau thì…
Đường Ngọc Thần khẽ nhếch môi, người phụ nữ này nhất định không đơn giản.
“An Nhược, cô là vợ của tôi, hầu hạ tôi là nghĩa vụ của cô, cô cho rằng tôi dựa vào cái gì mà đồng ý yêu cầu của cô?”.
Cô biết anh sẽ nói như vậy.
An Nhược vẫn luôn oán hận Đường Ngọc Thần chiếm đoạt lần đầu tiên của cô, cho nên lúc nói chuyện cũng không cần khách sáo.
“Dựa vào cái việc tôi gả cho anh là bất cứ lúc nào cũng sẽ có thể nguy hiểm đến tính mạng, dựa vào động cơ anh cưới tôi không trong sạch, dựa vào chúng ta không có một chút tình cảm nào, dựa vào người phụ nữ của anh không chỉ có một mình tôi. Những lý do này đã được chưa?”.
Ánh mắt Đường Ngọc Thần chấn động, nhịn không được mà trả lời một cách mỉa mai “Động cơ cô gả cho tôi thì trong sạch lắm, nói cho cùng, cô cũng vì tiền mà gả cho tôi mà thôi ”.