So với Thẩm Ngang bị máu chảy ồ ạt lúc ấy, người bị dọa phải là Dịch Khuynh.
Dịch Khuynh gọi điện cho xe cứu thương, Thẩm Ngang thì lại bình tĩnh giơ ngón tay đầy máu lên hỏi cô "Sao chị lại khóc?", thiếu chút nữa đã trở thành nỗi ám ảnh thời thơ ấu của cô.
Dù Dịch Khuynh không định hỏi, nhưng có lẽ là ánh mắt cô dừng lại trên tay Thẩm Ngang rất lâu, người này nhận ra, giơ tay mình lên, còn cười hỏi "Đây là sẹo sao? Có rất nhiều vết là do tập thể dục để lại, một số bị bỏng do dạo gần đây tập nấu cơm chưa quen."
"Tập thể dục?" Dịch Khuynh lập tức nắm lấy cơ hội hỏi cậụ
"Đúng vậy," Thẩm Ngang vẩy nước trên tay, kiên nhẫn giải thích, "Bác sĩ đề nghị em nên kiểm soát cơ thể nhiều hơn để điều chỉnh trạng thái của mình, em nghĩ tập thể dục khá tốt, sau khi lên cấp hai vẫn kiên trì tập thể dục, quả nhiên có cải thiện."
Nghe thấy cậu không hề có bất kỳ chướng ngại nào khi nói về quá trình chữa trị của bản thân, Dịch Khuynh nhẹ nhõm đôi phần "Vậy bây giờ tình huống có tốt hơn trước kia không?"
"Đương nhiên không thể hoàn toàn......" Thẩm Ngang ngẩng đầu nghĩ, dùng hai ngón tay mô tả một chiều dài, "Nếu nói cảm giác của người bình thường là mười phần," Đầu ngón tay cậu nhích gần lại, "Sau khi em trải qua rèn luyện và dùng thuốc trị liệu, cũng có tể cảm nhận được sáu bảy phần, cũng đủ khiến em sinh hoạt như người bình thường rồi."
Thấy nụ cười không chút giấu giếm của Thẩm Ngang, Dịch Khuynh chợt đưa tay chạm vào gáy cậu như hồi còn nhỏ "Thế thì tốt quá, lúc chị rời khỏi thành phố Dung luôn lo lắng về chuyện của em, cuối cùng bây giờ cũng có thể thở phào nhẹ nhõm rồi."
Thẩm Ngang chớp mắt, buột miệng thốt ra "Vậy tại sao chị......"
Cậu nói mấy chữ, đột nhiên ngừng lại, không nói tiếp nữa mà đưa một đĩa cà chua bi qua cho Dịch Khuynh "Ăn cái này cho đỡ đói đi, phải mất một lúc nữa cơm mới nấu xong."
Cậu không nói, Dịch Khuynh cũng không hỏi, nhận lấy đĩa trái cây nhỏ nhắn xinh xắn.
Động tác cắt rau và nấu cơm của Thẩm Ngang khá thành thạo, căn bản không cho cô có cơ hội trợ giúp gì.
Dịch Khuynh nhìn dáng vẻ đâu ra đấy của cậu, đột nhiên nhớ lại hai năm trước khi cô nhận được cuộc phỏng vấn của một tạp chí, đã từng bị phóng viên hỏi về "tiêu chí kén chồng".
Khi ấy, Dịch Khuynh đang ở thời điểm bận rộn nhất của sự nghiệp, còn chưa hoàn toàn vững gót chân trong ngành, cũng không đặt ra nguyên tắc "không làm thêm sau 6 giờ" cho mình, bận đến mức ăn không ngon ngủ không yên, uống cà phê như thuốc.
Khi bị hỏi về vấn đề "tiêu chí kén chồng", Dịch Khuynh không chút nghĩ ngợi buột miệng thốt lên bốn chữ "ông chủ gia đình", nữ phóng viên đã bị cô chọc cười một lúc.
Dịch Khuynh trả lời xong mới cảm thấy câu trả lời của mình có chút bất công, nghĩ lại rồi bổ sung thêm "Để tôi kiếm tiền là được".
Cuối buổi phỏng vấn, nữ phóng viên còn an ủi Dịch Khuynh "Nếu trên thế giới có người muốn làm bà chủ gia đình, vậy thì chắc cũng sẽ có người muốn làm ông chủ gia đình thôi."
Ngay sau khi bài phỏng vấn được đưa tin, Dịch Khuynh vẫn chưa thoát khỏi cản trở "ông chủ gia đình" này, thỉnh thoảng còn có người nói đùa trước mặt cô, hỏi cô đã tìm được đối tượng kết hôn ưng ý làm nội trợ chưa.