Nhận ra điểm này, Thẩm Ngang lập tức vờ như Thẩm Việt đã nghe máy "Alo? Anh trai, sao mọi người không có ở nhà?"
Trùng hợp là Thẩm Việt cũng cùng lúc đó nhận điện thoại, nghe thấy tiếng "anh trai" thì trầm mặc hai giây ".... Để anh tính xem, đã bao nhiêu năm rồi mày không gọi anh như thế, anh nổi da gà khắp người rồi này."
Thẩm Ngang làm lơ lời phàn nàn của anh ta "Hai người họ tạm thời có việc, còn anh ra ngoài đi liên hoan với bạn á?"
Thẩm Việt rất bất đắc dĩ "Được rồi."
Thẩm Ngang "tiếc nuối" nói "Em vốn định mang bất ngờ về nhà cho mọi người thấy."
"Cảm ơn em trai, anh hi vọng một ngày nào đó có thể tận mắt chứng kiến bất ngờ này." Thẩm Việt chân thành nói, "Với lại, mày đừng có vô tình để lộ ra."
Thẩm Ngang cười nhạo trong lòng.
Anh nghĩ em đã luyện tập bao lâu rồi chứ?
Cậu trực tiếp ngắt điện thoại của Thẩm Việt, quay đầu nhìn Dịch Khuynh với vẻ mặt buồn rầu "Bọn họ không về được, mua nhiều đồ ăn thế mà không thể ăn cùng nhaụ"
Rõ ràng có thể nhìn thấy Dịch Khuynh do dự bằng mắt thường "Haizz..."
"Còn chọn những món ăn mà chị thích, muốn thử kỹ năng nấu nướng của em nữa." Thẩm Ngang thở dài, "Tất cả đều trở nên lãng phí rồi."
Tầm mắt Dịch Khuynh nhìn vào túi mua hàng trong tay Thẩm Ngang, cân nhắc một lúc, cuối cùng vẫn nói "Nếu đã nói mời em, vậy chị sẽ ở lại ăn cơm tối."
Mục đích đạt được, Thẩm Ngang nở nụ cười "Được."
Trong nhà Thẩm Ngang không có người lạ, Dịch Khuynh cũng không thể đi lại trong khi chủ nhà đang nấu ăn, vì thế bèn dứt khoát đi vào trong bếp với cậụ
Chủ yếu là cô cũng không yên tâm lắm khi để Thẩm Ngang vừa mới thành niên nấu cơm.
Hồi nhỏ Dịch Khuynh thường xuyên vào bếp trợ giúp vợ chồng nhà họ Thẩm.
Thẩm Ngang không quá rụt rè, mở vòi nước lên rồi bắt đầu rửa raụ
Mãi cho đến lúc này, Dịch Khuynh mới chú ý tới trên cánh tay trần trụi của cậu có không ít vết sẹo, có rất nhiều vét sẹo dài, và vài vết nhỏ, có mới có cũ, nếu không chú ý tới thì sẽ không nhận ra.
Dịch Khuynh không nhịn được muốn đặt câu hỏi, nhưng nghĩ đến việc hai người đã không gặp nhiều năm, có lẽ không thích hợp để hỏi những câu riêng tư như thế này, bèn mím môi kìm lại.
Thẩm Ngang trời sinh đã không nhạy cảm với đau đớn, đến mức gần như không biết đaụ
Những đứa trẻ khác khi va chạm nhẹ sẽ khóc toáng lên vì đau, mà Thẩm Ngang khi còn nhỏ, dù bị vật sắc nhọn cắt vào da, bị thương có thể nhìn thấy xương cũng không nhíu mi một chút nào.
Giống như con mèo không thể đi đường nếu như không có râu, con chim không thể bay mà không có lông. Đối với một đứa trẻ khi mất đi cảm giác đau đớn mà nói, cũng không phải là chuyện đáng tự hào gì, mà là một sự tước đoạt nặng nề về phương thức giao lưu với thế giới của cậụ
Thẩm Ngang không biết nhiệt độ thế nào là cao, vật nhọn cỡ nào có thể gây tổn thương cho cậu; dù là bị bệnh, cơ thể cậu cũng không cảm nhận được một chút dấu hiệu đau đớn.
Thẩm Việt vừa mới không cẩn thận cắt trúng tay khi đang làm bài tập thủ công đã khóc rất đau khổ; sau đó Dịch Khuynh liền thấy Thẩm Ngang mặt vô cảm cầm lấy con dao trang trí cắt đứt ngón tay mình.