⬅ Trước Tiếp ➡
Mặc dù Dịch Khuynh không nhất thiết phải kết hôn, càng không phải ghét kết hôn, nhưng dựa trên suy nghĩ "sẽ phải nấu cơm" này, có vẻ Thẩm Ngang cũng khá phù hợp.
Dịch Khuynh buồn cười lắc đầu, ném suy nghĩ đùa cợt này ra khỏi đầụ
Đùa thôi, Thẩm Ngang kém cô 6 tuổi, tháng trước vừa mới thành niên, làm người thì phải có điểm cuối.
......
Khi Dịch Khuynh buông đũa xuống còn khá kinh ngạc "Em nói em bắt đầu học nấu cơm bao lâu rồi?"
Thẩm Ngang vừa thu dọn bát đũa vừa nhớ lại "Khoảng nửa năm."
"Đây nhất định là thiên phú." Dịch Khuynh nghiêm túc ngầm kết luận.
Nếu đổi lại là cô, mất nửa năm cũng chỉ có thể làm thành công món trứng xào cà chua, còn thường xuyên xào cháy nữa.
Trình độ nấu cơm của Thẩm Ngang đã hoàn toàn theo kịp mấy dì giúp việc mà Dịch Khuynh đã thuê trước đó.
Tất nhiên, dì giúp việc Dịch Khuynh thuê trước đó không thể chuyển nhà cùng với cô, nên đến thành phố Dung nhiều ngày rồi mà cô vẫn phải ăn cơm hộp.
Dịch Khuynh thở dài Tiếc rằng cô không thể thuê một nam sinh viên vừa mới trưởng thành làm việc nhà giúp mình.
Thẩm Ngang không để Dịch Khuynh phụ giúp, cậu kiên định ấn mạnh Dịch Khuynh xuống ghế, nhanh nhẹn dọn dẹp bát đĩa cho vào máy rửa bát, rồi lại dọn sạch đống rác trong ngày.
Xong xuôi mọi thứ, Dịch Khuynh nhìn thời gian đã sắp đến lúc, chủ động chào tạm biệt "Chị với em cùng đi vứt rác nhé? Chị cầm giúp em."
Thẩm Ngang nói được, chọn bao nilon nhẹ nhất trong tay đưa cho Dịch Khuynh "Vậy chị cầm cái này đi."
Vừa ra đến cửa, Thẩm Ngang còn nhìn thoáng qua di động.
Dường như Dịch Khuynh thấy cậu đã tắt một cuộc điện thoại, nhưng cũng không hỏi nhiều, cầm theo túi rác đi vào thang máy với Thẩm Ngang.
Thang máy xuống đến lầu một, Dịch Khuynh bỗng nghe thấy bên ngoài có tiếng người nào đó cười to đàm luận không kiêng nể gì.
Cô nghi ngờ quay đầu lại hỏi người bên cạnh "Thẩm Ngang, em nghe thấy gì không?"
Thẩm Ngang ngơ ngẩn khẽ "Hả?", rồi lại chợt tỉnh ra, nói "Thang máy cách âm không tốt lắm, có lẽ người bên ngoài đang xem phim."
"Không biết mở loa nhỏ đi sao..." Dịch Khuynh cảm thấy bất mãn với hành vi không có đạo đức công cộng này, thì thào oán giận.
Hai người đã trao đổi cách thức liên lạc từ sớm, nhưng khi Dịch Khuynh vừa lên xe, Thẩm Ngang như nghĩ tới cái gì đó, lại khom lưng gõ cửa sổ xe cô.
Dịch Khuynh hạ cửa kính xe xuống, thấy cậu chớp mắt ngây thơ hỏi "Có phải trước đó chị nói chị đang ở nhà cũ không?"
"Đúng vậy." Dịch Khuynh ngẫm nghĩ, mang theo tâm tư muốn ăn ké nói, "Khi nào em muốn tới chơi nhớ báo trước với chị một tiếng."
Thẩm Ngang mỉm cười, có chút ngượng ngùng dùng ngón trỏ cào gương mặt mình "Trường của em ở gần đấy, đúng lúc nhà cũ cũng chưa bán đi, sau khi khai giảng em định một mình dọn tới đó ở, sau này lại là hàng xóm tầng trên tầng dưới rồi."
Dịch Khuynh kinh ngạc, lại cười khẽ "Sau này chị có thể thường xuyên tới ăn ké không?"
"Tất nhiên là được," Thẩm Ngang cười tủm tỉm giơ tay ra dấu OK, "Đó là những gì em muốn nói, trên đường lái xe cẩn thận, về đến nhà nhớ nhắn tin cho em."
Vẫy tay nhìn theo chiếc xe Dịch Khuynh rời đi, nụ cười trên mặt Thẩm Ngang lập tức biến mất.

⬅ Trước Tiếp ➡