“Vợ? Cháu kết hôn từ khi nào? Cháu kết hôn thì cô gái nhà họ An kia phải làm sao bây giờ? Hoắc Vân Chính, cháu cảm thấy anh hai với chị dâu không còn nữa, nên cháu có thể vô pháp vô thiên như vậy à Cháu có biết vì chuyện cưới xin của cháu, mà bác cả đã phải bận đến như thế nào không? Cháu định chọc tức chết ông nội với bác cả của cháu đấy à?”
“Có phải cô cảm thấy cha mẹ chồng cháu không còn nữa, là có thể khống chế cuộc đời của chồng cháu có phải không? Anh ấy là con rối? Hay là người máy?”
Tuyên Mạt cau mày, lập tức phản bác lại. Hoắc Vân Chính cụp mắt nhìn cô.
Hoắc Thi Hoa lúc này mới ngẩng lên đánh giá Tuyên Mạt từ trên xuống dưới, bộ dáng xuất sắc, đúng là có một gương mặt hiếm thấy.
Bà ta không đoán được Hoắc Vân Chính là từ đâu đào ra.
“Cô là cái thá gì, cũng dám ở địa bàn của nhà họ Hoắc lên tiếng? Chồng của cô? Nhà họ Hoắc chúng tôi có thừa nhận thân phận của cô không?”
“Tuy biết là cô út không muốn thừa nhận, nhưng cháu cùng với Vân Chính đã kết hôn, như vậy cháu lấy thân phận vợ của Vân Chính, vì sao lại không thể nói?” Tuyên Mạt bình tĩnh phản bác.
Hoắc Vân Chính mím môi, khuôn mặt tuấn tú mang vẻ lạnh lẽo lên tiếng chặn miệng Hoắc Thi Hoa, “Thân phận của vợ cháu, không cần mọi người thừa nhận.”
“Hoắc Vân Chính Cháu đừng có quá đáng ” Hoắc Thi Hoa tức đến nhíu chặt mày.
“Hiện tại cô út có ra dáng của một vị trưởng bối hay không? Ông nội vẫn còn ở đây, cô có chắc là muốn tiếp tục cãi nhau chứ?”
Hoắc Vân Chính bất thình lình mà chuyển dời sang Hoắc lão.
Hoắc Thi Hoa quả thực an tĩnh, bà ta ngồi ở mép giường, lập tức cáo trạng, “Ba, ba xem đi, nhìn xem cháu trai của ba kìa. Nó làm ra chuyện như vậy đúng là làm bậy mà Nhà họ Hoắc của chúng ta là thế gia, sao có thể tùy tiện cưới một người phụ nữ có lai lịch không rõ này về làm con dâu chứ Đúng là làm nhục thanh danh Lúc trước con có nói qua với ba rồi nó nhất định sẽ giống như anh hai với chị dâu đều là loại vong ơn bội nghĩa, cũng không nói quá đâụ”
Bà ta còn chưa nói xong thì Hoắc lão lập tức nắm lấy tay bà ta, trừng mắt cảnh cáo.
Hoắc Thi Hoa thầm nghĩ lại mới biết vừa rồi đã nói sai. Mí mắt Hoắc Vân Chính híp lại. Hoắc Thi Hoa chột dạ cụp mắt xuống, không dám ngó ông cụ nữa.
Hoắc lão hít sâu một hơi lấy lại bình tĩnh, ông hỏi "Kết hôn thật hay giả?”
“Ông nội có thể mời người của Cục Dân Chính tới hỏi một chút.”
“Tuyên Mạt?” Hoắc lão như có suy nghĩ.
Hoắc Thi Hoa như được nhắc nhở, lập tức giở giọng khó hiểu hỏi “Nhà họ Tuyên? Con gái của nhà họ Tuyên không phải là người này.”
“Hôm nay cháu đưa Mạt Mạt tới, chỉ là thông báo cho mọi người một tiếng thôi.” Hoắc Vân Chính lạnh lùng nói.
“Cháu ”
Hoắc lão cau mày hỏi “Vân Chính, nếu cháu kết hôn với con bé nhà họ An thì có thể có được hai công ty con ở Phong Thịnh, đó đều là công ty có lợi nhuận”
“Cháu đoán Hoắc Vân Nam sẽ cảm thấy khá hứng thú.”
Hoắc lão cười lạnh hai tiếng, “Lúc trước thì nghĩ mọi cách để có được, hiện tại lại vì một người phụ nữ mà chịu từ bỏ?”
Hoắc Vân Chính nói hời hợt “Pháp luật quy định, cháu thân là một thành viên của nhà họ Hoắc, cuối cùng vẫn có khả năng được chia một phần gia sản.”
Đồng tử Hoắc Thi Hoa lập tức co chặt, nổi giận nói “Hoắc Vân Chính Cái tên hỗn láo vô ơn nhà cậu ”
Lòng Tuyên Mạt run lên, không tưởng tượng nổi Hoắc Vân Chính với nhà họ Hoắc lại có quan hệ ác liệt như thế. Nhưng cô nhìn kỹ phản ứng của Hoắc lão, giống như không tức giận vì lời nói của Hoắc Vân Chính.
Ngay sau đó liền nghe được “Được lắm, ông ngược lại cũng muốn xem cháu có thể cậy mạnh tới khi nào.”