Hoắc Vân Chính rũ mắt “Ông nghỉ ngơi cho khỏe, hôm nào cháu với Mạt Mạt lại đến thăm ông.”
Dứt lời, Hoắc Vân Chính kéo Tuyên Mạt đi ra khỏi phòng, trong phòng Hoắc Thi Hoa còn đang nổi trận lôi đình, các loại câu khó nghe đều mắng ra ngoài hết.
“Hoắc tiên sinh”
“Gọi tên.” Tuyên Mạt nhấp môi, từ giọng điệu nghe ra tâm tình Hoắc Vân Chính cũng không quá tệ. Càng chuẩn xác hơn mà nói, đó chính là đã tập mãi thành thói quen.
“Đứng lại ”
Hai người bọn họ mới vừa xuống dưới lầu, thì phía trên liền truyền đến giọng nói trầm thấp.
Tuyên Mạt ngẩng lên nhìn thấy người vừa lên tiếng là làm chủ hiện giờ của nhà họ Hoắc, Hoắc Tùng Chiếụ
Hoắc Vân Chính cố ý kéo Tuyên Mạt đến bên cạnh mình, Hoắc Tùng Chiếu cũng đã đi tới trước mặt bọn họ, “Hoắc Vân Chính, cậu làm cho ai xem vậy? Giờ cậu kết hôn thì tôi biết ăn nói thế nào với nhà họ An đây? Cậu muốn phá hỏng mối quan hệ của hai nhà chúng ta à?”
“Con trai của bác cả có thể gánh được.”
Hoắc Tùng Chiếu sao có thể đưa con trai của mình ra gánh chứ, hơn nữa dù có thế nào cũng sẽ không nhặt lại đồ thừa của Hoắc Vân Chính.
“Vân Chính, bác biết cháu là đang giận bác không có đem hai công ty kia giao cho cháu xử lý. Nhưng cháu tốt xấu gì cũng là người nhỏ tuổi nhất trong nhà, ở trước cháu còn có hai người anh trai. Chờ hai anh trai có thể buông tay, cháu làm em trai, đương nhiên sẽ được họ chăm sóc. Đến lúc đó chẳng phải cháu được nhàn thân hơn rất nhiều sao? Cha mẹ cháu mất sớm, chúng ta làm trưởng bối ai cũng muốn đời này của cháu có thể nhẹ nhàng không có áp lực chứ?”
Mặt Hoắc Vân Chính không có cảm xúc gì.
Tuyên Mạt nhìn sắc mặt Hoắc Tùng Chiếu, như thế nào cũng thấy vẻ giả dối.
Cô cũng không biết Hoắc Vân Chính ở cái nhà này rốt cuộc là chịu tình cảnh gì, nhưng từ đây có thể nhìn ra được, anh vẫn là bị đám người làm trưởng bối này khống chế, chỉ vì cha mẹ anh đã qua đời. Chỉ e là ngay cả thứ thuộc về anh ấy, cũng đều bị bọn họ nghĩ mọi cách lấy hết. Trong tiềm thức của Tuyên Mạt hơi đau lòng cho Hoắc Vân Chính.
“Để cho bọn họ, rất tốt.”
Hoắc Tùng Chiếu làm như vừa lòng gật đầu, “Bác biết cháu không phải là người làm việc không có chừng mực, người phụ nữ này cháu đưa từ đâu tới đây thì đưa trở về nơi đó đi. Con bé nhà họ An, tuyệt đối môn đăng hộ đối với cháụ”
“Chuyện của nhà họ An, là bác cả một tay xử lý, tới thế nào thì đi như vậy thôi.”
“Hoắc Vân Chính ”
“Mạt Mạt, có phải bị dọa sợ không?” Hoắc Vân Chính hoàn toàn bỏ qua Hoắc Tùng Chiếu đang tức giận, cúi đầu quan tâm hỏi han Tuyên Mạt.
Tuyên Mạt cũng không biết mình nên nói gì.
“Hoắc Vân Chính, cậu cứ nhất quyết đi vào đường lui của ông cụ à? Cứ thích đưa người phụ nữ không rõ lai lịch về nhà họ Hoắc sao? Cậu cho rằng nhà họ Hoắc chúng ta là cái gì? Rác rưởi?”
“Bác cả, xin chú ý lời nói.”
Hoắc Vân Chính nhíu mày, nghiêm mặt nhìn chằm chằm ông ta, “Tập đoàn Phong Thịnh vào hơn hai mươi năm trước thiếu chút nữa phá sản, là ai vực dậy nó, bác cả còn nhớ rõ không?”
Cổ họng của Hoắc Tùng Chiếu như ăn phải thứ gì đó ghê tởm khó chịu vậy.
“Bây giờ cháu nói lời này là có ý gì?”
“Bác cả đoán xem?”
“Cháu ”
“Nghe nói ngày hôm qua Hoắc Vân Nam ở quán bar phát sinh hiềm khích gây náo loạn, ở trong trại tạm giam một ngày một đêm, Bác cả không tìm được người nào để bảo lãnh anh ấy ra à?”
Hoắc Vân Chính bâng quơ hỏi ngược lại. Lúc này Hoắc Tùng Chiếu mới phản ứng, “Là cháu làm?”