Người phụ nữ này ứng phó rất tự nhiên, đúng là khiến người ta lau mắt mà nhìn. Thu hồi suy nghĩ, Hoắc Vân Chính hơi nhíu mày, dứt khoát nhắm mắt dưỡng thần.
Chẳng mấy chốc đã tới nhà cũ họ Hoắc.
Tuyên Mạt ít nhiều cũng có chút khẩn trương, dù sao cũng mang danh nghĩa con dâu lần đầu tiên ra mắt cha mẹ chồng, huống chi cô với Hoắc Vân Chính là kết hôn giả, cảm giác chột dạ này lại càng thêm rõ ràng.
“Lại đây.”
Giọng nói khàn khàn có vài phần mỏi mệt, lại rất có cảm giác nghiêm khắc.
Tuyên Mạt nghe lời bước đến, giây tiếp theo, Hoắc Vân Chính liền nắm tay cô. Cô có chút hơi sửng sốt, muốn rút tay về, nhưng người đàn ông này càng nắm chặt hơn.
“Ngẫm lại hậu quả của việc không tuân thủ hợp đồng.”
Lời nhắc nhở này giống như một chậu nước lạnh, khiến Tuyên Mạt lạnh thấu tâm can.
Cô đành mặc kệ cho Hoắc Vân Chính nắm, coi như bị một con gấu dắt đi là được. Sau khi vào nhà, Tuyên Mạt còn chưa kịp nhìn thấy rõ ràng ai với ai, thì bên tai đã truyền đến một giọng nói chói tai.
“Ai da, đúng là khách quý đến, cũng biết về nhà à? Còn dám đưa người phụ nữ này về cùng ư?”
Giọng nói dần dần trở nên âm trầm, ngay sau đó chính là khiếp sợ, “Hoắc Vân Chính, bây giờ cậu mang về một người phụ nữ là có ý gì?”
“Mạt Mạt, chào hỏi đi.”
Lúc Tuyên Mạt nghe được Hoắc Vân Chính xưng hô với mình như vậy, cô vô cùng sửng sốt, cái cách xưng hô này đã bao lâu rồi chưa được nghe nhỉ.
Cô gạt bỏ suy nghĩ khác thường, trấn định cảm xúc hơi cúi đầu lịch sự nói “Bác dâụ”
Ngay lập tức khuôn mặt của Vương Như Lan trở nên vặn vẹo.
“Hoắc Vân Chính Cậu định làm gì vậy?”
“Kết hôn có vi phạm pháp luật không?”
Hoắc Vân Chính cười cười nói giọng giễu cợt, lạnh băng nhìn chằm chằm vào người phụ nữ trung niên ở trước mặt đang có cảm xúc muốn phát điên. Đây là vợ của bác cả anh.
“Hoắc Vân Chính Cậu kết hôn với một người phụ nữ không rõ lai lịch, cậu nói xem chúng ta phải giải thích với nhà họ An thế nào?”
"Đơn giản thôi, chẳng phải bác dâu có hai đứa con trai sao?”
“Cậu Được được được, cậu được lắm ”
Vương Như Lan không biết nên nói như thế nào, tức đến mức mặt mày xanh mét, vội vàng xoay người đi tìm chồng bà ta.
Vẻ mặt của Hoắc Vân Chính vẫn thong dong, trước con mắt của bao người làm đưa theo Tuyên Mạt đi thẳng lên lầụ
Tuyên Mạt nuốt nuốt nước miếng, từ cuộc đối thoại ngắn gọn vừa rồi cô như biết được một tin tức quan trọng. Tình huống của Hoắc Vân Chính và cô rất giống nhau, cũng đều bị thao túng sắp đặt sẵn trong cuộc sống.
Cho nên đây là nguyên nhân mà Hoắc Vân Chính tự dưng muốn kết hôn với cô, để cô trợ giúp xử lý những rắc rồi bên nhà họ Hoắc?
“Sau khi vào bên trong thì nói ít lại.”
Dứt lời, Tuyên Mạt đã bị đưa vào một gian phòng ngủ chính.
Có một mùi thuốc nồng nặc ập tới.Vừa vào bên trong cô đã nhìn thấy một ông cụ tóc bạc trắng ngồi ở đầu giường, và bên cạnh còn có một người phụ nữ mặc một bộ quần áo cắt may thủ công cao cấp.
“Ông nội.”
Hoắc Vân Chính cụp mắt xuống chào hỏi. Hoắc lão ngừng ăn, ánh mắt của ông dừng ở trên người Tuyên Mạt, hơi nhíu mày, hiển nhiên là đang tò mò. Tuyên Mạt nhận ra Hoắc lão đồng thời cũng nhận ra người phụ nữ bên cạnh.
Cô ruột của Hoắc Vân Chính, Hoắc Thi Hoa.
Cạch.
Mặt mũi của Hoắc Thi Hoa âm trầm đặt mạnh chén trà lên bàn, “Hoắc Vân Chính, cháu mang người phụ nữ xa lạ này về nhà là có ý gì?”
“Ông nội, đây là Tuyên Mạt người vợ hợp pháp của cháụ Hôm nay đưa về đây, để ra mắt ông.”
Nghe giọng điệu nói chuyện này, giống như đang thực hiện công vụ.
Tuyên Mạt hơi khom người cúi đầu nói “Ông nội, cháu tên là Tuyên Mạt, là vợ của Vân Chính.”