Tỷ Phu Đừng Ép Ta Như Thế
Chương 26: Khổ nhục kế
⬅ Trước Tiếp ➡
Cô bé ngay cả chính anh cũng luyến tiếc không muốn làm cô khóc, thế mà hiện tại cô lại bị mấy tên lưu manh du côn bắt nạt, Tần Dữ Ninh tức tới mức thần kinh phát đau, vén tay áo vọt thẳng tới.
“Ưm... Anh rể...”
Lúc Tần Dữ Ninh nhào lên đánh nhau với mấy tên kia, Tống Hàm đã được thả ra lại khóc lóc muốn ngăn cản: “Anh rể, đừng đánh nữa, đừng đánh nữa...”
Nhìn anh rể bị mấy người vây công, Tống Hàm vừa giận chính mình vừa lo cho anh rể, không còn cách nào khác chỉ có thể chạy đi nhặt điện thoại lên báo cảnh sát, vừa khóc lóc báo địa điểm vừa chạy tới một bên.
Tần Dữ Ninh có thân hình cao lớn, thời trẻ anh là tay quyền anh nghiệp dư, mấy năm nay tuy không còn luyện tập nhiều nhưng muốn xử lý mấy tên lưu manh vẫn rất đơn giản.
Chỉ có điều đánh đánh một hồi, anh phát hiện vậy mà cô em vợ lại bỏ chạy!
Trái tim Tần Dữ Ninh co rút đau đớn, thế nhưng nghĩ lại anh thấy cũng phải. Nếu không phải vì trốn anh, cô em vợ đã không phải đi đường này, như vậy bọn đạo chích kia cũng đã không tìm được cơ hội ra tay.
Trong lòng suy nghĩ lung tung, anh bắt đầu nghĩ quẩn, nếu mình bị thương, nói không chừng em ấy sẽ đau lòng.
Suy nghĩ này mới vừa xuất hiện, giây tiếp theo, một viên gạch đã đập thẳng vào đầu anh.
Tiểu lưu manh này thấy mấy người anh em của mình đều bị đánh tới không đứng dậy nổi lập tức cầm một viên gạch lên đánh lén.
Tần Dữ Ninh chỉ cảm thấy đầu óc choáng váng, não trướng căng, thân thể lung lay, sau đó cả người ngã xuống trên đất.
Tần Dữ Ninh chỉ mê mang chừng nửa phút, sau đó đầu óc vẫn luôn tỉnh táo, chỉ là trong đầu thật sự choáng váng.
Cô em vợ đã vòng trở về, còn khóc lóc ôm lấy anh... Tần Dữ Ninh rất vui vẻ, nắm chặt tay cô em vợ không chịu buông ra, cứ vậy mà bị đưa tới bệnh viện gần nhất.
Chờ mãi tới khi hộ sĩ chuyền nước cho anh xong rời đi, Tần Dữ Ninh mới mở mắt ra.
Tống Hàm nắm lấy tay anh rể, khóc tới hai mắt sưng đỏ: “Thật xin lỗi anh rể, đều do em không tốt, là em hại anh thành như vậy, đều do em...”
Tần Dữ Ninh nhìn mà đau lòng, duỗi tay lau khô nước mắt trên mặt cô gái, dịu dàng vuốt ve gương mặt cô: “Không trách em, là do anh rể không cẩn thận. Đừng khóc, em khóc như vậy anh rể đau lòng lắm...”
Mặt Tổng Hàm đỏ bừng lên, hít hít mũi, ngừng khóc: “Anh rể, anh có cảm thấy đau ở đâu không???
Tần Dữ Ninh nắm tay Tống Hàm, kéo cô vào ngực mình: “Anh rể có Hàm Hàm ở bên, sao có thể đau được.”
Thấy anh rể lại không đúng đắn, Tống Hàm giận tới mức muốn giơ tay lên đánh anh. Nhưng thấy anh rể mặc trang phục bệnh nhân, sắc mặt trắng bệch nằm trên giường bệnh, cô lại đau lòng tự trách:
“Anh đừng nói bậy nữa!”
Tần Dữ Ninh cười cười, tay nắm bàn tay nhỏ bé của cô gái, hai mắt nhắm lại: “Nếu Hàm Hàm hôn anh rể một cái, anh rể sẽ càng thoải mái hơn.”
Khuôn mặt nhỏ của Tống Hàm lập tức đỏ bừng lên, vội vàng nhìn khắp xung quanh.
Trong phòng bệnh có năm giường ngủ, trong đó bốn giường có người. Cũng may hiện tại mới hơn tám giờ, là lúc mọi người nói chuyện ầm ĩ, nên không ai nghe được những lời này.
Cô đỏ mặt kề sát tới bên tai Tần Dữ Ninh: “Anh rể, có người đang nhìn đó.”
⬅ Trước Tiếp ➡