Tỷ Phu Đừng Ép Ta Như Thế
Chương 25: Anh hùng cứu mỹ nhân
⬅ Trước Tiếp ➡
Nếu anh rể dùng đại côn thịt cắm cô thì tốt biết bao. Côn thịt của anh rể thật thô, đầu nấm nóng nóng có thể làm căng vách động ra, mỗi lần đều nghiền ép tới cô sảng muốn chết, sáng tới cái miệng nhỏ không thể khép lại được.
Tần Dữ Ninh dùng ngón tay đưa cô em vợ lên cao trào rồi lại giúp cô rửa sạch, sau đó xoay người muốn rời đi.
Nhưng Tống Hàm lại kéo tay anh lại: “Anh rể...”
Côn thịt của anh rể đã cương cứng như vậy, chống ra một vùng thật thô thật dài ở đũng quần.
“Ngủ ngon.” Người đàn ông nhét tay cô vào ổ chăn lại, sau đó hôn lên môi cô, khi rời đi còn đóng cả cửa.
Phải làm sao bây giờ?
Dường như cô không muốn rời khỏi anh rể. Nhưng sao cô có thể thích anh rể của chính mình được?
Ngày hôm sau sau khi tan học, Tống Hàm gửi tin nhắn cho Tần Dữ Ninh, nói mình hôm nay phải về nhà, không tới nhà anh rể nữa.
Khi Tần Dữ Ninh nhận được tin tức này đã vội vã vô cùng.
Anh lập tức xuống xe, ngược dòng người tan học đi tới lớp Tống Hàm tìm cô. Nhưng chờ khi tới được lớp học, trong lớp nào còn bóng dáng Tống Hàm nữa.
Ở cửa sau trường học, Tống Hàm đeo balo, vẻ mặt ủ rũ.
Cô không nỡ rời xa anh rể.
Ba mẹ đi làm ở nơi khác, trong nhà chỉ còn mình cô, cô rất sợ phải sống cô đơn lần nữa.
Vào lúc cô gái đang đau lòng, không hề hay biết đầu hẻm đã bị mấy học sinh trường khác vây quanh, cả đám đang nhìn cô với vẻ mặt xấu xa.
Chờ khi Tống Hàm phát hiện, cô đã bị chặn đường.
Đồng tử của Tống Hàm phóng đại, bàn tay thò vào trong túi, nắm chặt lấy di động.
“Em gái, mấy anh muốn mời em ăn một bữa, hát vài bài, sao em lại trốn?”
Mấy người cười hì hì đi về phía Tống Hàm. Tống Hàm lùi từng bước từng bước về phía sau, trong ngõ nhỏ sâu thẳm không một bóng người, cô sợ tới mức muốn khóc: “Mấy người muốn làm gì? Đừng làm loạn, nếu không tôi báo cảnh
sát!”
Tống Hàm nắm lấy di động muốn gọi tới đồn cảnh sát gần đây, nhưng di động bị đối phương giật mạnh lấy, ném xuống đất.
“Mấy anh đây nhìn trúng em là may mắn của em, đừng có được nể mặt mà không cần!”
Người đàn ông cầm đầu vừa vươn tay ra túm một cái đã bắt được cánh tay Tống Hàm. Những người khác cũng vậy tới lôi kéo cô, có kẻ đáng khinh còn nhân cơ hội sờ tới sờ lui trên người cô, ôm lấy vòng eo nhỏ nhắn của cô.
“Cứu mạng, cứu mạng, buông tôi ra...”
Tống Hàm tuyệt vọng kêu cứu, nhưng ngay sau đó miệng cô cũng bị bịt kín. Mấy người khống chế muốn kéo cô ra ngoài, đưa cô tới nơi khác tiện cho bọn chúng đùa bỡn hơn.
Tống Hàm khóc tới hai mắt đẫm lệ mông lung. Lúc này, người cô nghĩ tới đầu tiên chính là anh rể. Nếu anh rể có ở đây thì tốt rồi.
Đều do cô, anh rể đối xử tốt với cô như vậy nhưng cô lại vì trốn tránh anh ấy mà đi cửa sau của trường, tự đẩy mình vào hoàn cảnh nguy hiểm.
Đầu đang nghĩ như vậy, đột nhiên trong tầm mắt mơ hồ thật sự xuất hiện bóng dáng anh rể.
Tần Dữ Ninh nghĩ hiện tại mới tan học không lâu, hẳn cô em vợ cũng chưa đi được quá xa bèn lái xe chạy vòng quanh trường học. Từ xa xa nhìn thấy một cô gái bị mấy nam sinh bắt nạt, còn tưởng mình nhìn lầm, xuống xe chạy tới nhìn kỹ mới thấy người bị bắt nạt thật sự là Tống Hàm.
⬅ Trước Tiếp ➡