Tỷ Phu Đừng Ép Ta Như Thế
Chương 27: Động dục trong phòng bệnh (Hơi H)
⬅ Trước Tiếp ➡
Lúc nhiều người cô thật sự ngại kéo rèm, bởi như vậy có phần giống với giấu đầu lòi đuôi.
Tần Dữ Ninh vừa nghe thấy lời này, máu bắt đầu chảy thẳng tới giữa hai chân.
Cô em vợ nói vậy có nghĩa, đợi tới đêm khi không ai nhìn nữa là có thể hôn được?
Đáy lòng xao động, Tần Dữ Ninh ép mình nhắm mắt nghỉ ngơi, bảo tồn thể lực, thuận tiện khống chế nửa người dưới đã bắt đầu cứng rắn lên.
Gần 11 giờ, bác sĩ trực ban tới kiểm tra phòng một lần.
Lúc sau, khi mọi người trong phòng bệnh đã ngủ hết, Tần Dữ Ninh mới dõi mắt trông mong nhìn Tống Hàm, dục vọng trần trụi trong mắt anh khiến tai Tống Hàm nóng lên, không biết phải làm sao bây giờ.
Cô vừa gọi anh rể một tiếng đã mặt đỏ tại hồng. Tần Dữ Ninh nắm chặt lấy bàn tay nhỏ của Tống Hàm, giọng khàn khàn: “Hàm Hàm, chẳng lẽ ngay cả hôn anh rể một cái em cũng không muốn ư?”
Tống Hàm thích anh rể, sao có thể không muốn được? Chỉ là cô hơi ngại ngùng thôi.
Cô gái đứng dậy kéo màn giường lại, dáng người yểu điệu khiến Tần Dữ Ninh nhìn mà dưới háng trướng tới phát đau.
Tống Hàm ngồi bên mép giường, yêu kiều gọi một tiếng anh rể, sau đó cúi người hôn lên.
Thân thể mềm mại của cô gái đè lên người đàn ông, ngay nháy mắt khi môi chạm môi, tình cảm mãnh liệt cháy bỏng ma sát ra vô số dòng điện, khiến thân thể hai người không nhịn được run rẩy lên.
Tần Dữ Ninh trực tiếp rút kim tiêm trên tay ra, đôi tay ôm chặt lấy thân thể cô gái, lưỡi to tiến quân thần tốc, ngậm lấy lưỡi cô gái liếm mút triền miên.
Thân thể Tống Hàm bị nhiệt độ nóng cháy trên người anh rể tiêm nhiễm, vú đè lên lồng ngực cứng rắn của anh rể, bị ép tới kín không kẽ hở, muốn thở dốc cũng khó khăn.
Thân thể anh rể thật nóng, mỗi lưỡi lại càng nóng hơn, ngậm lấy đầu lưỡi nhỏ của cô không bỏ, mút tới nước bọt trong miệng Tống Hàm điên cuồng trào ra. Thật sự nuốt không hết, có một ít nước bọt thuận theo khóe môi chảy thẳng xuống cổ.
“Hàm Hàm thật ngọt.” Tần Dữ Ninh buông đôi môi cô gái ra, nụ hôn ấm nóng hướng thẳng xuống mặt xuống cổ cô gái, bàn tay to thì đè lên gáy cô, vừa nóng bỏng hôn môi vừa kéo cô lên giường bệnh.
Trong phòng rất yên tĩnh, tiếng nước khi hôn môi cùng với tiếng rên rỉ tràn ra khỏi yết hầu có vẻ phá lệ rõ ràng. Giày của Tống Hàm vô thức bị đạp rớt, thân thể bị anh rể bế lên giường.
| Tần Dữ Ninh xoay người đè cô gái dưới thân, dục vọng cả người bị kích động lên, không cách nào đè nén nổi, bàn tay to kéo áo sơ mi của Tống Hàm ra bắt lấy hai đầu vú phấn nộn xoa nắn liếm mút.
“Um a...”
Khóe mắt Tống Hàm ửng đỏ, không có chút đường phản kháng, chỉ có thể cố gắng bịt chặt miệng trước khi tiếng rên rỉ tràn ra, để mình không phát ra âm thanh nào.
Trông anh rể lúc này rất đáng sợ, hệt như muốn ăn tươi nuốt sống cổ, động tác mút vú cũng rất mạnh bạo, khoái cảm tê dại truyền khắp toàn thân.
Trong lúc hoảng hốt, Tống Hàm có ảo giác cô thật sự bị anh rể mút ra sữa.
“Hàm Hàm, bảo bối của anh rể, anh rể rất thích em.” Người đàn ông nắm chặt lấy vú bự trắng nõn, mút vang chọn chụt, thứ trưởng đau phía dưới cách vải dệt nghiền ép âm hộ non nớt của cô gái, mài tới chân nhỏ của Tống Hàm không ngừng đạp tới đạp lui, tiểu huyệt ngứa ngáy không chịu nổi.
⬅ Trước Tiếp ➡