33: Không có đủ tiền
Lý Xuân Mai hung hăng trừng mắt nhìn Thịnh Phong Hoa một cái, biết chuyện này không tránh được, đành phải không cam lòng, không tình nguyện trở về phòng lấy tiền.
Cầm tiền ra, cô ta nhét vào trong tay Thịnh Phong Hoa, nói: "Thời gian không còn sớm, em mau đi mua đồ ăn đi.”
Nhưng Thịnh Phong Hoa lại cười như không cười nhìn đối phương, sau đó lớn tiếng nói: "Không vội, em vẫn có thời gian đếm tiền.”
Nói xong, cô đếm ngay trước mặt mọi người, điều này làm cho sắc mặt Lý Xuân Mai lại trở nên khó coi, tiền cô ta đưa cho căn bản là không đủ, chỉ là cầm một ít tiền lẻ mà thôi, cô ta cho rằng Thịnh Phong Hoa cầm được tiền sẽ đi, như vậy cho dù sau đó Thịnh Phong Hoa phát hiện thiếu tiền cũng ngại đòi cô ta.
Dù sao, cô ta cũng đưa tiền cho Thịnh Phong Hoa ngay trước mặt mọi người.
Nhưng bây giờ Thịnh Phong Hoa lại đếm tiền trước mặt mọi người, vừa đếm vừa nói: "Chị dâu Xuân Mai, tiền của chị lẻ quá, em đếm kỹ một chút, miễn cho thiếu mất một hai tờ, tiền thuốc men kia cũng phải tốn mấy trăm, bằng thu nhập nửa năm của mấy người nông thôn chúng em đấy.”
"Em?" Lý Xuân Mai hận Thịnh Phong Hoa đến nghiến răng, cô ta không hiểu, trước kia Thịnh Phong Hoa ghét nhất người khác nói cô là từ nông thôn đến, bây giờ sao lại chủ động nhắc đến.
Cô ta còn đang tức giận, Thịnh Phong Hoa đã đếm xong tiền, nói: "A, chị dâu Xuân Mai, có phải chị cầm nhầm tiền rồi không, đây mới là số lẻ thôi mà?”
"Cái gì, chỉ có số lẻ sao? " Mặt già của Lý Xuân Mai đỏ lên, cô ta giả bộ không biết, sau đó duỗi tay cầm tiền trong tay Thịnh Phong Hoa về, nói: "Để chị đếm lại."
Sau đó, cô ta tùy tiện đếm một chút, liền xoay người nhanh chóng trở về phòng.
Lúc này, những người xem náo nhiệt kia cuối cùng đã nhìn ra một chút manh mối, trong lòng âm thầm suy nghĩ, ánh mắt nhìn về phía Thịnh Phong Hoa cũng trở nên khác thường.
Trước kia, vì Lý Xuân Mai và Bạch Phi Phi nên bọn họ đều khinh thường Thịnh Phong Hoa, cảm thấy cô gả cho doanh trưởng Tư là vận cứt chó. Hơn nữa Thịnh Phong Hoa lại có vẻ nhát như chuột, bình thường luôn cúi thấp đầu, ngay cả nói chuyện cũng nhỏ như muỗi kêu, mọi người lại càng không thích cô.
Nhưng hôm nay, cô lại để cho bọn họ thấy được một Thịnh Phong Hoa không giống như trước, không khỏi khiến cho trong lòng mọi người nảy sinh nghi ngờ, Thịnh Phong Hoa này thay đổi nhiều quá.
Nhìn không ra, cô thế mà lại để chị dâu Xuân Mai chưa bao giờ chịu thiệt xòe tiền ra, đây chính là chuyện lạ có một không hai.
Phải biết rằng, trong khu tập thể này, chị dâu Xuân Mai là cô giáo, có việc làm, biết nói chuyện, làm người cũng không tệ, tất cả mọi người đều tâng bốc cô ta, cho tới bây giờ chưa có ai dám đánh thẳng vào mặt cô ta như Thịnh Phong Hoa.
Nhưng mà, trải qua việc này, mọi người cũng phát hiện ra chị dâu Xuân Mai cũng không tốt như bọn họ tưởng tượng.
Nhất là vừa rồi, trả thiếu tiền thuốc men, nếu đã đồng ý vậy tại sao phải trả thiếu, nếu như Thịnh Phong Hoa không đếm tiền ở trước mặt mọi người, cô chỉ có thể ngậm bồ hòn làm ngọt.
Thịnh Phong Hoa không quan tâm mọi người nghĩ gì, cô không nghĩ tới việc phải dung nhập vào mấy người vợ của quân nhân này như thế nào, cô có kế hoạch cho bản thân, có chuyện phải làm, không có thời gian nhàn rỗi giả vờ hòa thuận với những người này.
Nhưng nhìn thấy ánh mắt mọi người đều rơi vào trên người cô, cô đáp lại bằng một khuôn mặt tươi cười.
Lần này, thời gian Lý Xuân Mai ở trong phòng lâu hơn một chút, cô ta chắc chắn không muốn cho Thịnh Phong Hoa nhiều tiền như vậy, nhưng vừa nghĩ tới nếu lúc này cô ta không đưa tiền ra, vậy sẽ rất mất mặt.
Do dự một lúc lâu, chờ khi cô ta lấy tiền ra đã qua hơn mười phút đồng hồ, Thịnh Phong Hoa chờ đến có chút không kiên nhẫn.
Nếu như cô ta còn không ra, có lẽ cô phải thúc giục.