32: Đòi tiền thuốc
Chỉ thấy Thịnh Phong Hoa nói: "Chị dâu, nếu chị đã đến thăm em, không biết có mang theo tiền thuốc men của em không? Nói đến chuyện này, em ngã bị thương phải nằm viện cũng là vì liên quan đến chị dâu.”
Nói xong, nhìn thấy sắc mặt Lý Xuân Mai không đúng, Thịnh Phong Hoa cười thầm trong lòng, trên mặt lại không để lộ ra, nói tiếp: "Thế nào, không phải chị dâu tới tay không đấy chứ? Nếu đã như vậy, lát nữa chị trở về lấy cũng được.”
"Đúng rồi, chồng à, anh đi lấy tờ đơn tiền thuốc men kia tới đây, để chị dâu nhìn một cái, tránh cho chị dâu lo lắng chúng ta lấy nhiều hơn.”
"Được!" Tư Chiến Bắc gật đầu, đứng dậy, nếu trước đó Thịnh Phong Hoa nói, chuyện này cô sẽ xử lý, vậy trực tiếp giao cho cô xử lý là được.
Nhìn Tư Chiến Bắc thật sự đi lấy tờ đơn, Lý Xuân Mai ngồi cũng không được, đi cũng không xong, cô ta vốn chỉ đến để thăm dò ý tứ, không ngờ Thịnh Phong Hoa lại trực tiếp như thế, điều này làm cho cô ta ngay cả đường lùi cũng không có.
Lấy tờ hóa đơn đương nhiên không mất nhiều thời gian, nhưng Lý Xuân Mai lại có một loại cảm giác sống một ngày bằng một năm.
Tư Chiến Bắc đưa tờ hóa đơn cho Thịnh Phong Hoa, mà Thịnh Phong Hoa nhìn thoáng qua, trực tiếp nhét vào tay Lý Xuân Mai, nói: "Chị dâu Xuân Mai, chị xem đi, đây là tất cả chi phí nằm viện của em, chị cũng biết đấy, em từ nông thôn đến, trên người không có tiền, mà việc này lại bởi vì chị, cho nên tiền thuốc men còn phải làm phiền chị."
"Cái này?" Nhìn số tiền trên tờ hóa đơn so với mình tính toán trước đó còn nhiều hơn, Lý Xuân Mai cảm thấy cả người đều không khỏe, sắc mặt cực kỳ khó coi, cô ta cầm tờ hóa đơn muốn trả lại Thịnh Phong Hoa, nhưng lại nghe cô nói: "Chị dâu, tờ hóa đơn này không cần trả lại cho em đâu, chị đưa tiền cho em là được."
Nói xong, Thịnh Phong Hoa lại nhìn đồng hồ treo tường, đã hơn chín giờ rồi, nếu không đi mua đồ ăn thì chợ sẽ tan mất, vì thế cô kéo Lý Xuân Mai đứng dậy, nói: "Chị dâu, em về lấy tiền với chị nhé? Lát nữa em còn phải đi chợ mua ít đồ ăn, trong nhà không còn đồ ăn, chị dâu chắc chắn sẽ không hy vọng em đến nhà chị ăn cơm chứ?”
Đối mặt với Thịnh Phong Hoa trực tiếp như thế, Lý Xuân Mai còn có thể nói cái gì, ngoại trừ tự tức giận ra, cái gì cũng không làm được.
Thịnh Phong Hoa không thèm quan tâm tới cô ta, trực tiếp kéo cô ta ra cửa, sau đó nháy mắt với Tư Chiến Bắc vẫn luôn nhìn cô, đi xuống lầu.
Thẳng đến khi đứng ở cửa nhà mình, Lý Xuân Mai mới phục hồi tinh thần, sau đó nhìn Thịnh Phong Hoa nói: "Em Phong Hoa à, em xem...”
Nhìn ra Lý Xuân Mai không muốn lấy tiền, Thịnh Phong Hoa cũng sẽ không để cho cô ta được như nguyện, cố ý lớn tiếng nói: "Chị dâu Xuân Mai, em không vào cũng được, chị lấy tiền thuốc men ra đây, em ở cửa chờ.”
Lúc này, trong nội viện có không ít người, nghe được động tĩnh bên ngoài, rất nhiều người đều mở cửa thò đầu ra xem.
Thịnh Phong Hoa cong môi cười, gật đầu với người mở cửa, sau đó cười nói: "Không phải hôm qua em đã bị ngã xuống lầu rồi sao? Chị Xuân Mai nói muốn phụ trách, để em đến lấy tiền thuốc men đó?”
Một câu nói đã giải thích rõ ràng tiền căn hậu quả, những người mở cửa kia không khỏi gật gật đầu, nói: "Việc này chị dâu Xuân Mai làm đúng, tuy nói là vô tình, nhưng vẫn phải chịu trách nhiệm.”
"Ai nói không phải chứ? Con người của chị dâu Xuân Mai ở khu tập thể của chúng ta là tiếng lành đồn xa.”
"Đúng vậy, chị dâu Xuân Mai chắc chắn là tấm gương của chúng ta.”
Được mọi người khen như vậy, sắc mặt Lý Xuân Mai càng khó coi hơn, cô ta đưa tay muốn kéo Thịnh Phong Hoa vào trong nhà, nhưng Thịnh Phong Hoa lại đứng yên không nhúc nhích, nói: "Chị dâu Xuân Mai, em không đi vào uống trà nữa, lát nữa em còn phải đi mua đồ ăn."