34: Tức chết cô ta
"Cầm!" Lý Xuân Mai với vẻ mặt tức giận đưa tiền cho Thịnh Phong Hoa, ánh mắt như ngâm độc, hung hăng trừng mắt nhìn cô.
Nếu là nguyên chủ có lẽ sẽ sợ ánh mắt như vậy, sau khi cầm tiền sẽ đi ngay, nhưng cô không phải nguyên chủ, đừng nói ánh mắt như vậy, cho dù là đối mặt đao kiếm bom đạn của kẻ thù, cô cũng sẽ không nháy mắt một cái.
Cho nên, cô trực tiếp không nhìn ánh mắt Lý Xuân Mai, lại đếm tiền trước mặt mọi người.
Cũng may lần này Lý Xuân Mai cũng biết điều, không đưa thiếu tiền, Thịnh Phong Hoa cũng bỏ qua cho cô ta lần này, giơ cao tay cầm tiền, nói: "Lần này không nhầm rồi, chị dâu Xuân Mai, em không làm lỡ thời gian của chị nữa, em về trước đây.”
Nói xong, cô còn khoát tay với Lý Xuân Mai, giống như tướng quân đánh thắng, ngẩng đầu ưỡn ngực rời đi.
Lý Xuân Mai oán hận nhìn chằm chằm bóng lưng Thịnh Phong Hoa, hận không thể chọc ra mấy cái lỗ ở trên người cô.
Thịnh Phong Hoa lấy được tiền, vui vẻ về tới nhà, Tư Chiến Bắc ngồi ở trên ghế sa lon đọc sách.
Tư Chiến Bắc buông sách xuống, đánh giá Thịnh Phong Hoa một lần, thấy cô không sao, lúc này mới yên lòng lại, nói: "Trở về rồi?”
"Đã trở về." Thịnh Phong Hoa cười gật gật đầu, nghĩ tới dáng vẻ tức đến nghẹn của Lý Xuân Mai, cô liền vui vẻ không chịu được.
Hôm nay, cuối cùng cũng có thể trả thù thay cho nguyên chủ.
Thịnh Phong Hoa tin, qua hôm nay, hình tượng tốt của Lý Xuân Mai trong khu tập thể này chắc chắn sẽ giảm bớt hơn rất nhiều.
"Vui vẻ như vậy, xử lý xong chuyện rồi sao?" Tư Chiến Bắc nhìn Thịnh Phong Hoa cười, tâm tình cũng trở nên tốt hơn.
Trước đó, anh vẫn luôn lo lắng Thịnh Phong Hoa không phải là đối thủ của Lý Xuân Mai, vẫn luôn muốn đi xem, nhưng nghĩ tới Thịnh Phong Hoa nói muốn tự mình xử lý, đành phải nhịn không đi.
Hiện tại, nhìn thấy Thịnh Phong Hoa trở về, hơn nữa còn vui vẻ nở nụ cười, anh liền biết cô không chịu thiệt, hơn nữa cũng đã làm xong chuyện, lúc này mới yên lòng.
"Trả, trả cho anh." Thịnh Phong Hoa đưa tiền lấy được từ chỗ Lý Xuân Mai cho Tư Chiến Bắc, lúc cô đi từ trong nhà ra, trên người không mang theo tiền, tiền thuốc gì đó đều là do Tư Chiến Bắc trả, bây giờ tiền được trả lại, lý ra nên trả cho anh mới đúng.
Tư Chiến Bắc nhìn tiền Thịnh Phong Hoa đưa tới, hơi ngẩn ra một chút, nói: "Tiền này em cầm mà dùng đi”
"Không cần, trước đây anh cho em một ít phí sinh hoạt, đủ dùng rồi, tiền này anh cất đi." Thịnh Phong Hoa khoát tay, cô chưa từng dùng tiền của đàn ông, nếu không phải trên người nguyên thân không có một xu dính túi, thì ngay cả phí sinh hoạt cô cũng không cần Tư Chiến Bắc cho.
Hơn nữa, cô đã quyết định phải ra ngoài kiếm chút tiền. Thịnh Phong Hoa tin tưởng, dựa vào y thuật của mình, kiếm tiền chắc chắn là chuyện nhỏ.
Nhìn Thịnh Phong Hoa không muốn tiền của mình, Tư Chiến Bắc không biết vì sao, trong lòng đột nhiên dâng lên một cỗ tức giận, đẩy tay đưa tiền của cô, nói: "Chúng ta là vợ chồng, tiền của anh chính là tiền của em, hơn nữa tiền sinh hoạt trước đó anh đưa em cũng không nhiều, thân thể em không tốt, nên bồi bổ nhiều một chút.”
Nói xong, anh sợ Thịnh Phong Hoa sẽ nói thêm ít lời anh không muốn nghe nên trực tiếp đi vào nhà.
Thịnh Phong Hoa ngơ ngác nhìn bóng lưng của Tư Chiến Bắc, sau đó mới phát hiện, anh đang tức giận.
Chỉ là, cô không biết Tư Chiến Bắc vì sao phải tức giận?
Chẳng lẽ là bởi vì tiền trong tay?
Được rồi, nếu anh không muốn nhận, vậy tạm thời để ở chỗ cô đi, dù sao mỗi tháng anh đều sẽ cho cô tiền sinh hoạt, về sau bảo anh không cần cho nữa là được.
Nghĩ đến đây, Thịnh Phong Hoa cất tiền đi, sau đó vào nhà, cầm một ít tiền lẻ chuẩn bị đi mua đồ ăn.
Trước khi ra cửa, cô đi đến trước cửa gian phòng của Tư Chiến Bắc, nói một tiếng: "Chiến Bắc, em đi mua đồ ăn.”
Cô vừa nói xong, cửa phòng liền mở ra.