⬅ Trước Tiếp ➡
Suốt 3 ngày liền, Tiêu Bạch đi tới quầy bán quà vặt toàn đi vòng sang cầu thang của một bên khác, làm đứa bạn thân đi chung với cậu không nhịn được mà lên tiếng, "Tiêu Bạch, nói đi, lớp nào, nhỏ nào."
Tiêu Bạch nghe vậy khựng lại một chút, giả bộ nghe không hiểu, "Không hiểu mày đang nói gì hết."
Bạn thân xích lại gần cậu, dùng cánh tay đẩy đẩy cậu, "Đừng có giả bộ, cầu thang gần phòng học của tụi mình nhất chỉ cách có 2 phòng học mà mày không đi, một hai phải đi qua 6 phòng học tới cầu thang bên kia."
"Chỉ có 2 khả năng, một là mày crush đứa nào, hai là mày bị điên. Mà đầu óc mày không thể nào có vấn đề được, vậy nên thành thật khai ra đi, là lớp nào."
Tiêu Bạch liếc đứa bạn một cái, đẩy cánh tay nó ra, "Mày sai rồi, thật ra là tao bị điên đó."
"Đừng có nói nhảm, mau nói tao biết." Thằng bạn ôm bả vai cậu, thân thể nghiêng sang một bên, đè hết trọng tâm lên người cậu, ghé sát nói nhỏ vào tai cậu: "Biết đâu tao biết, còn giúp mày dắt mối được nữa thì sao."
Tiêu Bạch phản cảm nhất là bị người ta thổi hơi vào tai, bạn thân cũng không được, cậu đẩy đầu phương ra, mở tủ đông ra, "Cút, đừng có hà hơi vô tai tao."
Khí lạnh phả ra, lạnh căm căm, Coca lạnh thoạt nhìn vô cùng đã khát, Tiêu Bạch gấp không chờ nổi mà lấy một lon, còn chưa kịp đóng tủ thì cánh tay thằng bạn đặt trên vai cậu đã bị một lực tác động bên ngoài bẻ ra, ngay sau đó trong tầm mắt cậu đột nhiên xuất hiện một cánh tay, đồng thời lon Coca trong tay cũng bị lấy đi.
Tiêu Bạch lập tức nhíu mày muốn quát lên, nhưng lúc thấy rõ khuôn mặt của đối phương liền đành phải cắn răng nhịn xuống lửa giận trong lòng.
Cố Minh Hãn đặt lon Coca cậu vừa lấy ra vào lại chỗ cũ, lại lấy một chai nước khoáng nhiệt độ bình thường từ trên kệ để hàng, thanh toán tiền rồi đưa cho Tiêu Bạch, "Uống ít đồ lạnh thôi, bằng không nửa đêm lại nhức hết mình mẩy bây giờ."
Tim cậu như đột nhiên bị siết chặt, trên mặt cậu hiện lên vẻ không muốn, bao bì bên ngoài chai nước khoáng lại bị nắm chặt, "Ai cần cậu lo."
“Nghe lời.” Cố Minh Hãn sờ sờ đầu cậu, xoay người rời đi.
Bước chân đều nhấc lên không nổi nữa, Tiêu Bạch chỉ cảm thấy hai má nóng bừng, cũng may tủ đông chưa đóng lại, giúp cậu hạ một chút nhiệt độ.
Cánh tay của thằng bạn bị túm quăng ra ngoài vẫn còn hơi đau, cậu ta mắng: "Tên này bị điên hay gì, vậy mà em gái tao cũng mê nó. Lần trước còn mua trà sữa cho nó nữa."
Tiêu Bạch bắt được trọng điểm, "Em gái mày mua trà sữa cho cậu ấy?"
Bạn thân lập tức càu nhàu, "Không phải có lần tụi mình ra ngoài đi xem phim sao, em gái tao kêu tao mua dùm ly trà sữa, ai dè không phải cho nó uống, mà là chạy tới tặng cho tên kia."
"Dùng tiền của tao để cưa trai. Nghe thấy người ta uống trà sữa của nó còn vui tới mức ở nhà hét ầm hét ĩ, sau đó tỏ tình bị từ chối mà về nhà còn khen tên đó tốt, nói tên đó từ chối dịu dàng lắm, nó phải chăm chỉ học tập mới được, này không phải điên thì là gì."
Bạn thân lại xích tới gần, "Tao cảm thấy tên đó đâu có đẹp trai bằng tao, mày nói coi đúng không."
"…… Tao thấy mày mới là đứa bị điên đó." Tiêu Bạch mặc kệ thằng bạn.
Bạn thân cười ha hả sờ túi quần, không sờ thấy tiền liền giở giọng nịnh nọt: "Bạch Bạch, cho tao mượn chút tiền mua đồ ăn với."
"Không cho, mày đói chết đi, cút." Nói xong liền xoay người bước đi không thèm ngoảnh lại.
Bạn thân mờ mịt không hiểu chuyện gì, chỉ có thể chạy theo sau kêu rên đuổi theo cậu, "Sao vậy, sao tự nhiên lại giận tao."
Đêm đó, lúc cậu ngủ xương cốt lại bắt đầu đau, Tiêu Bạch che đầu gối nhỏ giọng xuýt xoa.
Cố Minh Hãn nghe thấy tiếng vang liền lập tức tỉnh lại, vượt qua khoảng cách hai chiếc giường ngồi lên giường Tiêu Bạch, cẩn thận đặt chân cậu vào lòng mình, giúp cậu xoa đầu gối, mát xa cẳng chân.
Cậu yên tâm thoải mái hưởng thụ lòng bàn tay ấm áp của Cố Minh Hãn giúp mình giảm bớt đau đớn, trong lòng lại nghĩ thầm, nghĩ đến buổi sáng đứa bạn nói em gái tỏ tình với Cố Minh Hãn, trong lòng cậu lại chợt xuất hiện một cơn lửa giận vô danh.
Cậu gập chân lại, đạp một chân vào người người kia, nhưng vì chân đau nên dùng lực chỉ như gãi ngứa cho người ta.
Mục tiêu mong muốn của Tiêu Bạch vốn là bụng, không ngờ nửa đường chân lại đau đến mức lệch khỏi quỹ đạo, tới vị trí dưới bụng.
Lòng bàn chân cảm nhận được độ cung nhô lên cùng độ ấm khác thường làm Tiêu Bạch cảm thấy như đã tiêu xài hết xấu hổ cả kiếp này của cậu.
Cậu cảm thấy cả người mình chỗ nào cũng đau hẳn không nên cảm nhận được, nhưng cậu đều cảm nhận được, hình dạng cùng nhiệt độ ©ôи ŧɧịŧ của Cố Minh Hãn.
Phát hiện đối phương giúp mình xoa bóp mà bóp sao đến cương cứng luôn, trong chốc lát cậu cũng không biết là Cố Minh Hãn xấu hổ hơn hay là mình xấu hổ hơn nữa.
Điểm chết người nhất là không biết tại sao ngón chân của mình còn cuộn lại, cảm nhận lại càng rõ ràng hơn.
Mặt Tiêu Bạch nóng bỏng vô cùng, cảm giác trên đầu mình như muốn bốc khói.
Cố Minh Hãn lại như không có chuyện gì xảy ra, anh kéo chân cậu lại tiếp tục mát xa, còn bắt chuyện với cậu, "Hai ngày nữa là Quốc Khánh, tớ đi bệnh viện với cậu, nhờ mẹ tớ kê chút canxi cho cậu, nó sẽ làm cậu đỡ đau hơn."
"Được……" Mắt cậu nhìn loạn khắp nơi, Cố Minh Hãn thoạt nhìn đang hết sức chăm chú, ánh mắt cậu đảo qua người anh một lần lại một lần, trong lòng rít gào, cậu ta không xấu hổ hay gì?! Tại sao cậu ta lại không xấu hổ!
Cố Minh Hãn mặc một chiếc quần đùi ở nhà, vải dán sát người, lại bị chân của Tiêu Bạch đè xuống, dưới ánh đèn tối tăm, hình dáng to lớn kia rõ ràng đến lạ.
Tiêu Bạch không kìm được ánh mắt của mình, lại một lần nữa nhìn lén bộ vị đang nhô lên kia, ngượng ngùng suy nghĩ:
Sao chỗ đó của cậu ta lại lớn thế nhỉ.
⬅ Trước Tiếp ➡