⬅ Trước Tiếp ➡
Buổi tối, Tiêu Bạch nằm trên giường trùm chăn kín nửa mặt, trong phòng tĩnh lặng, chỉ cần cậu ngừng thở liền có thể nghe được tiếng hít thở vững vàng từ giường bên cạnh.
Tuy là hành vi trả tiền cho người khác của Cố Minh Hãn làm cậu kinh ngạc há hốc mồm, nhưng tưởng tượng đến việc anh làm như vậy là vì làm cậu ăn được thứ mình muốn, cậu liền……
Trước khi ngủ cậu còn đang mơ màng tự hỏi, tại sao trước kia mình lại ghét cậu ta nhỉ?
Cố Minh Hãn dậy sớm theo thói quen, lúc này Tiêu Bạch còn vùi đầu trên giường làm mộng đẹp. Cậu ngủ rất say, chăn trước ngực không biết từ khi nào đã bị vén lên, lộ ra hơn phân nửa thân thể.
Loại áo ngủ cậu mặc dán sát người cậu, nhìn thoáng qua là có thể nhìn thấy hai đồi gò bồng hơi nhô lên, phập phồng theo hơi thở của Tiêu Bạch.
Nút áo giữa áo ngủ bị tuột ra, lộ ra một mảng lớn làn da trắng sữa.
Hầu kết anh đột nhiên nhô lên, chuyển động một chút, Cố Minh Hãn không kìm được mà phủ tay lên đó, nhẹ nhàng bao lại bầu ngực nho nhỏ âm ấm của Tiêu Bạch.
Cách một lớp vải nhưng xúc cảm của cặρ √υ" đó vẫn rất mềm mại, giống hệt như chủ nhân đang say ngủ của nó, đầṳ ѵú cũng vậy, mềm mềm lõm sâu vào quầng vú.
Anh nhẹ cầm lấy cả bầu ngực, ngón tay cái không ngừng vuốt ve qua lại vùng thịt nho nhỏ đó, núʍ ѵú bị anh sờ đến có phản ứng, đứng thẳng dậy như muốn đâm xuyên lớp vải, lại bị Cố Minh Hãn mềm nhẹ đâm đến lún vào trong vú.
Vú của Tiêu Bạch không lớn, nhưng tay Cố Minh Hãn lại dính vào nó như sờ mãi không hết, trong lòng anh ấp ủ một loại cảm xúc không rõ.
Huyệt thái dương của anh giật mạnh, anh chậm rãi cúi người xuống, mặt càng ngày càng tới gần ngực của đối phương, chóp mũi chạm vào giữa khe vú, hít sâu, phảng phất ngửi được mùi sữa thơm ngào ngạt trên vú.
Thấy tình huống càng ngày càng mất khống chế, Cố Minh Hãn liền kịp thời khắc chế bản thân, giúp cậu đắp lại chăn, xoay người ra khỏi ký túc xá.
Có một số việc, không phải cứ nóng lòng là được.
Tiêu Bạch ngủ một giấc đến tự nhiên tỉnh, cậu ngái ngủ ngồi dậy, duỗi người thoải mái, không hề phát hiện điều bất thường ở ngực.
Đến tận lúc vào WC đánh răng, cậu mới nhìn thấy áo ngủ bị thấm ướt một mảng lớn, lớp vải thấm đầy sữa dán sát trước ngực.
Cậu không chút suy nghĩ liền chạy ra khỏi phòng tắm, cầm di động liền gọi qua cho Cố Minh Hãn.
Chờ đến khi Cố Minh Hãn thở hồng hộc chạy về, liền thấy được Tiêu Bạch đang cuộn người ở một góc trên giường.
Trong điện thoại, giọng điệu cậu rất nóng vội, Cố Minh Hãn tưởng là có chuyện gì xảy ra, lập tức từ cổng trường vọt trở về.
Còn chưa tới gần đối phương, Cố Minh Hãn đã ngửi thấy mùi sữa thoang thoảng trong không khí. Anh đặt tay lên vai Tiêu Bạch, hỏi: "Làm sao vậy, có chuyện gì?"
Tiêu Bạch theo động tác của anh xoay người lại, giọng đầy hoảng sợ: "Tớ…… Tớ cũng không biết bị sao nữa, đột nhiên nó chảy ra rất nhiều sữa."
Ánh mắt của Cố Minh Hãn từ mặt cậu dời xuống trước ngực, nhìn thấy trước ngực áo ngủ có một mảng bị thâm, là do sữa tràn ra làm nó sậm màu hơn những chỗ khác.
Anh nhìn người đang bị dọa đến mất hồn, bước qua nhẹ nhàng ôm lấy cậu, "Đừng sợ, tớ về rồi đây."
Sự xuất hiện của anh đúng là làm Tiêu Bạch như được uống thuốc an thân. Anh ngồi ở mép giường, đề nghị cậu cởϊ qυầи áo ra trước.
Núʍ ѵú lúc sáng sờ lên còn mềm như bông, giờ phút này đã đỏ bừng, đứng thẳng trong không khí.
Việc cấp bách hiện giờ là phải hút sữa ra trước, lúc trước lúc Cố Minh Hãn dọn sách vở đã lỡ đè hư máy hút sữa, chưa kịp mua cái mới.
Trước mắt thứ có thể xử lý chuyện này, chỉ có miệng của anh.
Hết thảy đều như đang lặp lại chuyện anh làm lúc sáng, anh cúi người xuống, ghé sát vào cặρ √υ" mềm như đậu hủ kia.
Điểm khác biệt chính là, hiện tại anh có thể đường đường chính chính ngậm cả quầng vú vào miệng mình.
Đầu lưỡi lặp lại liếʍ ɭáρ chỗ đang nhô lên, mang đến từng cơn ngứa khó nhịn. Tiêu Bạch cong eo lên muốn trốn, theo sau lại vì không còn sức lực mà ngồi trên đùi Cố Minh Hãn thở dốc.
Nhịp tim cậu dần đập nhanh hơn, như đang nổi trống bên tai. Hai người mặt đối mặt, cậu nhìn thấy chất lỏng màu trắng ngà còn vương trên môi đối phương, nhận ra đó là sữa của mình còn dính trên đó, nháy mắt máu trong người cậu đều dồn hết lên đầu.
Không biết là cố ý hay vô tình, mặt của Cố Minh Hãn dựa rất gần cậu, hơi thở của anh đều phà vào mặt cậu, ấm ấm.
Trên người anh không có mùi mồ hôi làm người khác khó chịu, thay vào đó là một mùi hương rất dễ chịu, cậu không biết đó là mùi loại nước hoa nào, lại hoảng hốt chợt nhận ra học sinh cấp 3 không thể xịt nước hoa.
Hai má Tiêu Bạch đỏ bừng, chột dạ đến mức không dám đối diện với tầm mắt của Cố Minh Hãn bất cứ một giây nào.
Cậu ngượng ngùng cảm giác được hυyệŧ dưới quần mình, đang nhẹ nhàng run rẩy.
⬅ Trước Tiếp ➡