Điều hòa từ từ phả ra khí lạnh, xúc cảm của Tiêu Bạch dần dần bị bao phủ bởi hơi ấm từ lòng bàn tay.
Cố Minh Hãn bắt đầu mát xa từ vị trí giữa đùi cậu, lòng bàn tay thô ráp đặt lên phần đùi mềm mại, xoa bóp từng tấc một, thuận lợi mát xa đến chỗ khớp đầu gối.
Làn da bị điều hòa làm lạnh, lúc này được lòng bàn tay của Cố Minh Hãn làm cho trở nên ấm áp từng chút một, lúc chuyển tới cẳng chân, bàn tay to kia nắm lại, dùng khớp xương ngón tay ấn bắp chân từ trên xuống dưới.
Tiêu Bạch bị ấn nhột, nhỏ nhỏ bật cười ra tiếng, thân thể nhịn không được mà bắt đầu vặn vẹo, cảm giác đau cũng theo đó mà giảm bớt phần nào.
Cảm giác được mát xa như vậy làm cậu cảm thấy kỳ diệu không nói nên lời.
Lúc trước, cậu vốn không quen với việc có tiếp xúc tứ chi thân mật với người khác.
Trước kia được mẹ dẫn tới tiệm cắt tóc gội đầu, vừa mới bị sờ đến da đầu, cả người cậu liền cứng lại. Anh thợ gội đầu từ đầu tới đuôi đều đang kêu cậu thả lỏng lại. Nhưng cậu không làm được, cuối cùng chỉ có thể qua loa xịt chút dầu gội rồi xả nước.
Thế nên ông chủ cũng không mặt mũi thu tiền của cậu.
Tay của Cố Minh Hãn to rộng thon dài, tay nghề cùng rất tốt, mát xa từ bắp đùi đến mắt cá chân, phát huy hiệu quả cực nhanh, đau đớn chỗ bắp đùi và đầu gối gần như biến mất, nhưng lúc đi đường vẫn có chút khó khăn. Cho nên Tiêu Bạch muốn đi WC thì chỉ có thể nhờ người đỡ đi.
Phòng tắm chỉ cách giường có vài bước chân, nhưng lại bị cậu cảm giác như gần trong gang tấc, xa tận chân trời.
Tim cậu đập thình thịch liên hồi, trong đầu vẫn luôn ám chỉ mình bỏ qua cảm giác nhô lên đang kề sát xương cụt của mình, cậu mặc niệm trong lòng, đến WC là xong đến WC là xong.
Vất vả tới được trước bồn cậu nhưng Cố Minh Hãn lại không hề có ý muốn đi ra. Anh sợ cậu đi WC sẽ té ngã nên ôm chặt cậu từ phía sau, nói: "Để tớ đỡ cậu đi."
Tiêu Bạch nghe thấy lời này đầu óc cậu có chút phản ứng không kịp. Cố Minh Hãn thấy cậu chậm chạp không chịu nhúc nhích, anh tưởng cậu bị đau đến tay cũng không còn sức lực, không nói hai lời liền lập tức đưa tay xuống.
Đầu ngón tay vừa mới đụng tới lưng quần đã bị kịp thời giữ lại.
Tiêu Bạch lúc này mới phản ứng lại, đáy lòng cậu xấu hổ bối rối cực kì, cậu chất vấn đối phương: "Cậu làm gì vậy!"
Tên này vậy mà còn trả lời một cách rất là đương nhiên, "Giúp cậu."
Tiêu Bạch rốt cuộc chịu không nổi nữa, cậu phát điên mà đẩy cánh tay đang ôm eo mình ra, "Cậu đi ra ngoài, tự tớ cũng làm được."
Cố Minh Hãn nhìn người đang giận dỗi trong lòng mình, anh vô cùng kiên quyết: "Dưới đất đầy nước như vậy, tớ không đỡ cậu, hồi nữa cậu té ngã thì phải làm sao?"
Tiêu Bạch tức đến hộc máu mà xua tay loạn cả lên, "Không thể nào té ngã được, cậu… Vãi nồi……"
Cánh tay ôm eo cậu vừa rút ra, sau lưng nháy mắt không còn chỗ dựa, đầu óc cùng thân thể Tiêu Bạch đều không kịp phản ứng lại, chân cũng chịu không nổi mà mềm nhũn, cả người không khống chế được mà té ngửa ra sau.
Cũng may cánh tay kia kịp thời đỡ dưới nách cậu, không đến mức làm cậu chật vật ngã xuống.
Tiêu Bạch ngước đầu ra sau, nhìn thấy Cố Minh Hãn đang nhếch một bên lông mày, như đang lẳng lặng chế nhạo lời nói chắc như đinh đóng cột lúc nãy của cậu.
Cuối cùng cậu đành chịu thua, cũng may Cố Minh Hãn còn biết quay đầu đi chỗ khác, Tiêu Bạch dùng tốc độ nhanh nhất đời này của cậu giải quyết xong.
Tay cậu vừa định rút khăn giấy thì Cố Minh Hãn đã nhanh hơn một bước rút khăn giấy ra lau qυყ đầυ cho cậu.
Ánh đèn phòng tắm rất sáng, cho nên dưới ánh nhìn chăm chú của hai đôi mắt cùng đụng chạm với bàn tay của Cố Minh Hãn, ©ôи ŧɧịŧ của cậu bắt đầu chậm rì rì trở nên cương cứng.
Lúc rửa tay, Tiêu Bạch đầu cũng không dám ngẩng lên, đầu óc cậu trống rỗng. Trong gương, cậu gần như lọt thỏm vào lòng Cố Minh Hãn, để mặc đối phương nắm lấy tay cậu xoa nắn.
Thứ đồ của tên trúc mã hờ kia vẫn như cũ thẳng tắp chọc vào xương cột sống của cậu, nhưng Tiêu Bạch đã không còn bất luận tư cách gì để đi trách cứ nữa.
Các giác ngượng ngùng đã chiếm lấy gần như toàn bộ ý chí của Tiêu Bạch.