⬅ Trước Tiếp ➡
Buổi chiều, Tiêu Bạch tập trung cao độ làm bài, nhưng Cố Minh Hãn cứ ngồi dựa gần ngay bên cạnh làm cậu mất tự nhiên cực kỳ.
Thật ra cũng không phải vấn đề của đối phương, người ta rõ ràng còn cách cậu một khoảng cách, nhưng chính bản thân cậu lại……
Cậu trộm ngắm đối phương rất nhiều lần, cuối cùng lắc lắc đầu, lại vùi đầu làm bài tiếp.
Làm được điểm không tệ lắm, Cố Minh Hãn cũng thực hiện lời hứa, dẫn cậu đi ăn.
Người phục vụ dẫn bọn họ đến trước bàn, Cố Minh Hãn lại ngồi xuống gần cậu. Anh lấy menu mà phục vụ đưa đặt trước mặt cậu, "Cậu chọn đi."
Nghĩ là Cố Minh Hãn mời khách, Tiêu Bạch liền không chút khách sáo chọn hết 2 món mà cậu thích, sau đó hài lòng trả lại menu cho Cố Minh Hãn.
Người phục vụ đi chuẩn bị món, không lâu sau phục vụ liền quay trở lại, xin lỗi nói với bọn họ: "Xin lỗi hai vị, chỉ còn duy nhất một phần Napoleon, nhưng đã bị một vị khách khác chọn mất, ngài có thể xem xét chọn món ngọt khác chứ ạ."
Tiêu Bạch chỉ muốn ăn món đó, nhưng cũng không còn cách nào khác, chỉ có thể đành thôi.
Là bàn kế bên order phần Napoleon cuối cùng, Tiêu Bạch không được ăn chỉ có thể nhìn bàn kế bên chảy nước miếng, trong tay nghịch nghịch thìa, múc lên ăn một muỗng, trong lòng thầm nghĩ lần sau lại đến ăn cùng ba mẹ.
Theo tiếng ghế dựa cọ xát mặt đất vang lên, Cố Minh Hãn đứng dậy, Tiêu Bạch cho rằng anh định đi WC.
Kết quả cậu lại nhìn thấy Cố Minh Hãn đi về phía bàn kế bên, cúi đầu nói gì đó với một người trong đó.
Sảnh lớn ồn ào, cậu không nghe được bọn họ nói gì với nhau.
Ba phút sau, Cố Minh Hãn ngênh ngang cầm đi đĩa Napoleon từ bàn đối phương, chậm rì rì đi trở về, đặt trước mặt Tiêu Bạch, kêu người phục vụ cắt ra.
Tiêu Bạch kinh ngạc nhìn anh, hỏi: "Cậu mua lại của bọn họ hả?"
Cố Minh Hãn nhàn nhạt trả lời: "Ừ."
Tiêu Bạch kinh ngạc một lát, sau đó cả người lập tức vui vẻ.
Vỏ ngoài của Napoleon nướng đến giòn rụm, cậu cắn một miếng lớn, khóe miệng không khỏi dính một ít vụn bánh.
Nghĩ đến Cố Minh Hãn cố ý vì để mình được ăn mà đi thương lượng với người khác, Tiêu Bạch liền chủ động lấy một phần đặt trong chén của anh, "Mau ăn đi, Napoleon ở chỗ này ngon lắm đó, cậu……"
Lời vừa đến miệng đã bị cắt ngang, đầu ngón tay lành lạnh chỉ dừng ở khóe miệng cậu một giây, lau vụn bánh cho cậu.
Cậu như bị ấn nút tạm dừng không cách nào nhúc nhích.
Cố Minh Hãn rất nhanh đã thu tay lại, gắp một miếng thịt bỏ vào chén cậu như không có gì xảy ra, dặn dò: "Ăn nhiều một chút."
Tiêu Bạch chớp chớp mắt, nghiêng đầu ngơ ngẩn không nhúc nhích, khóe miệng như cũ còn vương độ ấm và xúc cảm từ đầu ngón tay của đối phương.
Nghe thấy Cố Minh Hãn nói chuyện, cậu là cứng người quay đầu đi, cầm lấy ly nước trà trong tầm tay, một ngụm uống sạch.
Kế tiếp, bữa cơm này cũng đến hồi kết thúc, hai người mỗi người một tâm tư riêng, đến tận lúc kết thúc bữa cơm vẫn không tương tác lại với nhau.
Lúc tính tiền, Tiêu Bạch trợn tròn mắt, bọn họ order 4 món mặn, 1 món canh, vậy mà tốn tới hơn 2000 tệ.
Cậu kêu gào muốn giám đốc ra đây, nhưng bị Cố Minh Hãn ngăn lại, anh bình tĩnh lấy thẻ ra kêu nhân viên tính tiền.
Tiêu Bạch nhất định muốn phải xem hóa đơn, "Cậu nhìn xem cái gì đây? Tụi mình chọn mấy món này hồi nào đâu."
Cố Minh Hãn trầm mặc, người phục vụ chỉ một phương hướng cho Tiêu Bạch, "Những món này là các vị khách ngồi ở bàn bên kia order."
Tiêu Bạch thiếu chút nữa giận quá hóa cười, "Vậy bọn họ chọn thì tại sao bọn tôi phải trả tiền?"
Lúc này Cố Minh Hãn ngồi bên cạnh mới nói ra nguyên nhân, "Tớ tính tiền cho bọn họ, bọn họ cho tớ Napoleon."
"Cái gì?!" Tiêu Bạch trừng lớn hai mắt, kinh ngạc nhìn đối phương, cậu cảm thấy Cố Minh Hãn điên rồi, dùng hơn 1000 tệ chỉ vì lấy một đĩa đồ ngọt hơn 100 tệ.
Bởi tại sao mà sau đó bàn bên kia lại chọn thêm vài món, thì ra là do có người trả tiền nên mới không thấy tiếc.
"Không sao." Cố Minh Hãn cười cười nhìn cậu, "Cậu được ăn là được."
Lời này làm nghẹn đến trong lòng Tiêu Bạch như nếm đủ mọi tư vị, nghĩ thầm, người này thật đúng là không coi tiền là tiền mà……
⬅ Trước Tiếp ➡