⬅ Trước Tiếp ➡

" Con tính âm mưu gì saó
Ôi chết, cô quên mất lúc này cô còn đang chiến tranh gay gắt với gia đình vì ông nội cô không hỏi ý kiến của cô mà tự quyết hứa hôn lập hôn ước với bạn già của mình là ông cụ Hàn, haizz cô đúng là lú lẫn mà.
"Cha, con nghĩ kỹ rồi, thật ra thì lấy Hàn Phong cũng rất tốt, anh ấy trưởng thành, chu đáo lại có sự nghiệp riêng, con chỉ là giận ông nội tự quyết hôn sự mà không hỏi qua con thôi, nhưng con đã nghĩ tốt rồi, ông nội sẽ không bạc đãi con, sẽ tìm một người tốt cho con đúng không cha"
"Phải phải, đúng rồi con"
Lâm lão gia nghe thế không khỏi mừng thầm trong bụng, tảng đá đè nặng tâm trí ông cũng được gỡ bỏ rồi. Ôi, cái thân già của ông, không nỡ làm con gái yêu giận cũng không dám cãi lời ông Cụ lâm. Ngạn Doanh nghĩ sáng suốt rồi, cuối cùng ông cũng có thể thở phào nhẹ nhõm rồi. Lâm phu nhân vuốt lưng lão gia nhà mình, ông bà nhìn nhau cười mãn nguyện.
Sân bay tập nập người đến người đi, tại hàng ghế ngồi chờ ông bà Lâm đang tuôn bận tìm kiếm thân ảnh con trai, Lâm Ngạn Doanh mặc dù ngồi yên nhưng lòng lại như lửa đốt, cô sắp gặp lại anh rồi, nhưng mà... lúc này anh hình như vẫn chưa thích cô thì phải, làm sao bây giờ, liệu anh ấy có thích mình như kiếp trước không.
"Cha, mẹ, Doanh Doanh bảo bối con ở đây"
Tiếng với gọi của Ngạn Bách làm thức tỉnh dòng suy nghĩ của Ngạn Doanh, cô ngước mắt nhìn thấy một cậu thiếu niên mặc trên mình bộ sơ mi quần âu lịch lãm, áo sơ mi nửa sơ vin vào quần nửa đặt bên ngoài, bên túi quần âu có thêm sợi dây vàng phụ kiện hết sức thời trang, khuôn mặt phong lưu hết sức đẹp trai làm các cô gái gần đó tim đập liên hồi, đỏ mặt nhìn về phía anh.
Lâm Ngạn Bách chạy như bay về phía nhà mình, dùng hết sức bình sinh ẳm bế Lâm Ngạn Doanh lên "Bảo bối, anh hai về rồi, có nhớ anh hai không nàó
"Ôi, cái thằng này, mau bỏ em xuống, té em bây giờ"
Cha Lâm thấy thằng quý tử nhà mình ôm con gái bảo bối nhà ông lên, sợ cái tính cà rỡn của nó làm ngã con gái bảo bối của ông liền không nhịn được nói vài câụ Bà Lâm chỉ cười trừ vuốt ve tóc con trai "Nghe cha nói không, bỏ em xuống mau đi con"
"hihi" Ngạn Bách thấy bản thân tự nhiên xộc mùi con ghẻ nên tự biết thân biết phận mà bỏ em gái bảo bối xuống.
"Anh hai"
" saó
" em nhớ anh hai muốn chết luôn á "
Trời đất nổ tung, tam quan vụn vỡ, ông trời ơi, ai cứu Lâm Ngạn Bách con đi, với khuôn mặt như búp bê này mà làm nũng thì con chết ngắc. Tựa như lạc vào mỹ nhân kế, anh giơ tay tìm kiếm vali của mình để tìm cái chống đỡ thân thể sắp đột quỵ này.
" A... hành lí đâú
" Đây này".
Gặp lại anh
"Đây này "
Giọng nói không gấp gáp nhưng lại trầm ấm và đầy từ tính thốt lên thu hút sự chú ý của bốn người đang lộn xộn. Trái tim Lâm Ngạn Doanh như ngừng đập, cơ thể cứng đơ, giọng nói này cô đã từng vô cùng chán ghét nhưng giờ đây như bao nỗi nhớ nhung, bao nhiêu hối hận cùng tội lỗi đang giày xéo cô, chốc lát mắt cô đã ửng hồng, khéo léo lau đi giọt nước mắt sắp rơi, dụi dụi mắt giả như bị bụi bám vào mắt để đánh lừa mọi người. Cô ngước mắt lên, đối diện với thân hình cao 1m85 cao lớn nhưng lại cân đối không thô kệch, eo thon vai rộng, tam giác ngược hoàn hảo khiến người khác không khỏi ngước nhìn thầm ao ước.


⬅ Trước Tiếp ➡