Chương 11
chân, tiếp theo từ từ biến mất dưới chăn tơ tằm, chỉ có thể nhìn thấy nó đẩy lên độ cong chậm rãi di chuyển vào trong từng chút từng chút, từng tấc từng tấc tiếp cận nơi bí ẩn nhất.
Khi đầu ngón tay của bàn tay kia nhẹ nhàng gãi qua nơi da dẻ mềm nhất giữa hai đùi, Lý Đàn lập tức bừng tỉnh dậy.
Nàng vẫn có chút lim dim, nhất thời không biết đã xảy ra chuyện gì, đôi tay kia thừa dịp khoảng trống này, lập tức đột ngột tiến vào, dính chặt vào nơi nhô lên giống như bánh bao nhỏ.
Lần này nháy mắt như phải bỏng khiến Lý Đàn tỉnh táo lại, nhưng nàng mở mắt ra, lại là một mảnh mông lung u ám, có người dùng dây lụa che mắt của nàng.
Nàng vừa muốn kinh ngạc thốt lên, một tay khác lại mạnh mẽ che kín miệng nàng, tiếng kêu cứu từ trong khe hở ngón tay truyền ra, chỉ còn lại tiếng nghẹn ngào mơ hồ.
Lý Đàn đã lâu chưa từng trải nghiệm cảm giác bất lực thế này, đó là lúc một cung phi nhỏ bị chèn ép bắt nạt, nhiều lắm nàng cũng chỉ chịu chút tra tấn trên phương diện sinh hoạt, kiểu áp chế trần trụi lại mang theo tình dục thế này khiến nàng chưa từng trải sự đời cực kỳ hoang mang.
Nàng mất đi sự bình tĩnh thường ngày, cũng hoàn toàn không còn vẻ bày mưu nghĩ kế có thừa, đầu óc mê man chỉ còn sót lại bản năng nguyên thủy nhất đang cố gắng giãy giụa, nàng muốn chém tên cuồng tặc cả gan làm loạn kia thành vạn mảnh, muốn lớn tiếng mắng mười tám đời tổ tông nhà hắn.
Nhưng sấm vang chớp giật của nàng đi vào trong màn che không người này chỉ còn dư lại sự yếu ớt cùng bất lực.
Sự giãy giụa của nàng thậm chí còn cổ vũ cho sự kiêu ngạo của đối phương, khiến chăn càng bị dây dưa giữa cơ thể hai người, kéo lỏng vạt áo chỉnh tề của nàng, làm rối loạn mái tóc mềm mại của nàng, khiến Thái hậu chìm vào giấc ngủ cũng đoan trang vạn phần biến thành một nữ nhân, một nữ nhân thở dốc mà lại hoạt sắc sinh hương.
Nàng không bỏ hai tay kia ra được, một tay ngăn chặn đường kêu cứu của nàng, một tay để ở nơi mỏng manh nhất của nàng.
Cái tay kia không hề sốt ruột, chỉ đè nơi đó không động đậy, dùng lòng bàn tay ấm áp che ở khe nhỏ yếu ớt ấm áp kia, cái này khiến cho Lý Đàn trong cơn hoảng loạn chợt sinh ra một chút an tâm không biết tên.
Nàng hy vọng cứ dừng lại thế này, đã đủ rồi, đã đủ thẹn thùng rồi.
Nhưng tiếc là người kia không bỏ qua cho nàng, Lý Đàn vừa mới hồi thần được một chút, ngón giữa của bàn tay kia đã nhẹ nhàng cong lên, dùng bàn tay mềm mại cách tiết khố từng chút một ôm lấy khe hở kia.
Ngón tay kia thỉnh thoảng tăng thêm chút sức lực, nhẹ nhàng mà đâm vào, không có ác ý tựa như chim nhỏ mổ thức ăn vậy, nhưng lực dày đặc mà xảo quyệt có thể khiến nữ nhân phát điên.
Đầu ngón tay hơi vùi vào huyệt bánh bao mềm mại thơm tho kia, lại đàn hồi lại trạng thái chắc mẩy, rồi một khắc sau tiếp tục bị đầu ngón tay lặp lại tra tấn.
Móng tay được cắt gọn gàng sạch sẽ, nhưng một chút cứng rắn như vậy đã đủ để kẻ có ý xấu dùng để tra tấn nơi mềm mại nhất kia.
Hai ba ngón tay cùng lúc, thẳng tắp vọt vào trong khe mật huyệt, nhưng lại không vào được, chỉ nhẹ nhàng tiến vào từng chút, lại dường như bị tiết