Chương 12
khố giới hạn, thử chút rồi thôi.
Lý Đàn sợ hết hồn, theo bản năng run lên một cái, sau khi người kia phát hiện khẽ cười lên một tiếng, khiến Lý Đàn nóng mặt, nhưng càng khiến nàng cảm thấy xấu hổ chính là, dưới sự tra tấn thân thể nàng đang nóng dần lên.
Dịch ướt át bí ẩn theo hoa huyệt tràn ra ngoài, khiến nàng không cầm được muốn khép hai chân lại, giữ chặt hoa huyệt, nuốt toàn bộ những chất lỏng khiến người ta thấy xấu hổ kia trở về.
Nàng sợ, sợ kẹp không chặt nơi mềm mại kia, sợ chất lỏng nóng ẩm sẽ xuyên qua tiết khố, để bôi bàn tay đang thỏa thích làm càn ở nơi riêng tư kia phát hiện.
Nhưng nàng không khống chế được cơ thể mình, rốt cuộc ướt át cũng thấm ra ngoài, lấp đầy khe hở giữa các ngón tay.
Cái tay kia càng được voi đòi tiên, dùng sức ấn vào, hai ngón tay chạm đến hạt đậu nhỏ kia, dùng bụng của ngón trỏ vẽ một đường lên xuống bằng lực như có như không.
Lại dùng khe hở giữa hai ngón tay kẹp lấy hạt đậu nhỏ, một trên một dưới, dùng mặt bên móng tay cùng kẽ hở trong ngón tay cọ xát không ngừng hạt đậu nhỏ bị lớp màng mỏng bao lấy.
Dâm dịch của nàng dưới sự đùa giỡn trần trụi như vậy tiết ra càng bừa bãi, nàng có thể cảm nhận được trận dâm dịch kiềm chế đã lâu kia đang trượt ra bên ngoài, bất kể là nàng dùng sức cỡ nào muốn kẹp lấy, vẫn cứ lướt qua lối đi trong nàng, tích tụ ở trong môi thịt nhỏ, ngo ngoe rục rịch muốn tiết ra ngoài.
Cái tay kia dường như biết nàng đang suy nghĩ điều gì, buông tha cho hạt đậu nhỏ dâm đãng, đi xuống khe tách hai bên môi ngoài no đủ ra.
Những thứ nóng ướt rốt cuộc không giấu được nữa, ào một tiếng toàn bộ tràn ra bên ngoài, rơi trên đầu ngón tay, khiến đầu ngón tay không ngừng hoạt động lôi kéo ra được những sợi tơ dâm mị.
Vốn đều đang nhẹ nhàng, đột nhiên từng đợt ngón tay hung ác, Lý Đàn sợ hãi đến nảy lên, muốn cọ cọ bên trên, thoát khỏi đôi tay đáng sợ kia.
Nhưng ý đồ của nàng đã bị nhận ra, người kia càng thêm càn rỡ chui vào trong chăn mềm mại.
Cái tay kia nhất thời rời đi, chống giữa hai chân nàng, đỡ lấy cơ thể nam nhân đang bò về phía trước trong lớp chăn mờ tối, phủ lên cơ thể nàng, tiếng hít thở nặng nề chỉ thuộc về nam nhân, theo sự di chuyển của người kia, từ cẳng chân, đầu gối, đùi theo dọc đường đi di chuyển đến chỗ rốn nhạy cảm, tựa như thực sự đang dò xét cơ thể nàng vậy.
Mắt Lý Đàn bị dải lụa che lại, nhưng bóng đêm ngược lại càng khiến ngũ quan của nàng thêm nhạy bén.
Nàng có thể cảm nhận được rõ ràng, hơi thở nóng rực người kia thở ra lướt qua từng tấc da của nàng mang đến cảm giác run rẩy, khiến lông tơ toàn thân nàng dựng lên.
Chưa bao giờ có nam nhân nào đến sát gần nàng như thế, nàng là Thái hậu cao cao tại thượng, hai chữ Lý Đàn này vạch ra một rãnh trời với toàn bộ nam nhân.
Bàn tay nóng rực mà to lớn, vết chai mỏng nơi hổ khẩu 1 , tiếng thở dốc nặng nề, cùng với da thịt tiếp xúc đụng chạm ra chút mồ hôi.
1 Khoảng giữa ngón cái và ngón trỏ.
Đối với Lý Đàn mà nói tất cả đều quá xa lạ, thật quá đáng.
Nàng bắt đầu giãy giụa kịch liệt, ý đồ thoát khỏi động tác sắp phát sinh này.
Nhưng người kia hiển nhiên