Chương 10
tắm rửa.
Mặc dù biết mặt nước sẽ không xuất hiện bất kỳ cảnh tượng kỳ lạ nào, Hoàng đế cũng không thể phát hiện ra điều gì, nhưng vừa nghĩ đến dòng nước mềm mại hòa lẫn của nàng giống như mơn trớn thân thể Hoàng đế, thấm ướt tóc hắn, bao trùm mỗi một tấc da của hắn, nàng càng cảm thấy hơi quá mức phóng đãng.
Cơ thể lại mơ hồ có chút nóng lên, Lý Đàn thầm phỉ nhổ bản thân, thật sự là dục cầu bất mãn mà, hại bản thân thất thố đến mức này.
Nhưng cũng không trách được nàng, từ khi vào cung giống như quả phụ thủ tiết, mà sau khi Tiên đế qua đời, càng thủ tiết danh xứng với thực.
Bây giờ thân thể này trưởng thành đã lâu, nhưng lại giống như cây nho lẳng lặng ra trái trong thâm cốc, không người hỏi thăm, chỉ đợi quả chính mình sau khi chín rơi xuống đất, bắn chất lỏng màu đỏ tía đầy đất.
Trước khi ngủ Lý Đàn nghiêm túc suy xét tính khả thi của chuyện tìm nam sủng, lại nghiêm túc phủ nhận suy nghĩ kỳ lạ của bản thân.
Thái hậu một nước muốn tìm nam sủng, khó khăn trong đó thua kém gì chuyện lên trời, huống chi nàng còn là một Thái hậu đã lui về không có quyền hành.
Mặc dù nàng và tiểu Hoàng đế cũng coi như là có vài phần giao tình lúc chung hoạn nạn, nhưng nghĩ đến chút tình cảm này cũng chưa nặng đến mức có thể khiến hắn đồng ý cho cha mình đội nón xanh.
Trong đầu Lý Đàn miên man suy nghĩ, dần dần chìm vào giấc ngủ.
Vào đêm, trời bỗng dưng đổ mưa, hạt mưa lớn chừng hạt đậu rơi trên cửa sổ, tí tách vang dội.
Cuối cùng Nguyệt Yến sợ nàng cảm lạnh, đặc biệt thêm nhiều than lửa trong phòng, khiến Lý Đàn có chút khó nhịn quay cuồng trong giấc mộng.
Chăn dần dần bị nàng cọ xát đến mức có hơi trượt lên, nàng trở mình, cẳng chân từ trong nếp nhăn của chăn nhô lên lộ ra ngoài.
Trên mắt cá chân tinh tế, da thịt trắng nõn trong tẩm điện tối đen, giống như đồ sứ mỏng tráng men trắng mịn mới ra lò, là "Trắng như mỡ đặc, trên còn vương tuyết" chân chính, ở trong bóng tối lộ ra ánh sáng nhạt trơn bóng.
Một đôi tay từ trong bóng đêm tịch mịch lặng lẽ không tiếng động phủ lên mắt cá chân nhỏ bé, bàn tay to lớn, lòng bàn tay nóng rực, kích thích Lý Đàn từ trong giấc ngủ say cũng co rúm lại, chân cũng khẽ động đậy theo, chân giống như gót sen cứ như vậy thuận thế xẹt qua bàn tay.
Chủ nhân đôi tay kia tựa như không đoán trước được Lý Đàn sẽ nhạy cảm như vậy, sững sờ trong chốc lát, nhưng đến cùng không muốn lướt qua rồi thôi như thế này, vẫn đuổi theo hướng lên.
Lần này hắn không thỏa mãn với tiếp xúc như có như không kia, xòe năm ngón tay, giữ gót chân non mịn trong lòng bàn tay, còn quá phận dùng vết chai trên đầu ngón tay lướt chậm ở làn da mịn màng nhất trong lòng bàn chân.
Lý Đàn từ lúc thành Thái hậu không phải chịu bôn ba khổ cực nữa, một đôi chân ngọc non mềm nhất, nơi nào từng trải qua cọ xát như vậy, đôi tay kia chưa ma sát được bao lâu, Lý Đàn đã vùi sâu trong gối nhung, phát ra tiếng thở dốc đè nén.
Âm thanh kia xuyên qua gối nhung, chỉ loáng loáng lộ ra một chút xíu, làm nổi bật âm cuối run rẩy càng thêm quyến rũ người khác triền miên.
Nghe được tiếng thở dốc, người kia càng thêm không nhịn nổi, bàn tay từ chân ngọc trượt lên cẳng