⬅ Trước Tiếp ➡

hạ.
Mà sự trưởng thành của Hoàng đế mang ý nghĩa át chủ bài của Lý Đàn đã không còn nằm trong tay nàng nữa.
Lý Đàn nhớ đến bản thân lúc trước vậy mà đến khi một tấu chương mời trả lại quyền hành không hề có điềm báo trước nhưng thanh thế lại to lớn vang vọng trên điện, nàng mới ý thức được điều này, bị sự ngu xuẩn của mình khiến cho nàng đang nằm trong chăn cũng cười thành tiếng.
Nàng cũng không phải không có sức đánh trả, qua nhiều năm như vậy trong triều tất nhiên cũng có thế lực của nàng, chỉ là bên ngoại của nàng trước khi đăng cơ đã sớm bị nanh vuốt của Quý phi hủy còn bốn phần, bây giờ toàn bộ căn cơ của nàng bồi dưỡng lúc chấp chính chỉ có thể kéo dài nhất thời nhưng cũng không có cách nào giải quyết vấn đề.
Nếu muốn giải quyết triệt để vấn đề, phải khiến người trở thành vấn đề kia biến mất, nếu để một tiểu Hoàng đế mới chiếm lấy vị trí, tất nhiên nàng là Thái hoàng Thái hậu tôn quý nhất.
Nhưng nàng lười đi làm chuyện phức tạp như vậy.
Mặc dù Lý Đàn lưu luyến cảm giác phong vân, nhưng cũng không trầm mê vào những thứ đó.
Phóng khoáng tự do rất tốt, có thể một ngày ba bữa nằm nhàn hạ trên giường, rảnh rỗi nghe tiếng mưa rơi trên ngói lưu ly, Lý Đàn cũng rất thỏa mãn.
Nàng và đứa trẻ kia cùng đi qua nguy hiểm, cùng nhau chịu đựng thâm cung lạnh lẽo, mặc dù đã từng không ít lần nàng coi hắn là một nửa bùa hộ mệnh, một nơi dựa vào trong khoảng thời gian khổ sở nhất, thậm chí sau này đã là thẻ lệnh chí cao vô thượng.
Nhưng trôi qua nhiều năm như vậy, giả ý nhiều hơn nữa cũng có trộn lẫn chân tình.
Huống chi, cũng không phải nàng hoàn toàn không trao đi chân tình.
Thật ra nàng cũng có hơi không rõ, vì sao mình lựa chọn buông tay, có điều nếu đã có dự định làm như vậy, nàng cũng không muốn lật lọng nữa, vô duyên vô cớ tra tấn bản thân.
Chẳng qua là điều này cũng không có nghĩa là nàng muốn ngoan ngoãn làm mèo con, mặc cho bọn họ dẫn dắt, việc triều chính đã trả về, quyền lực tất nhiên cũng phải trả, nhưng nàng cũng vì bản thân mà đòi chút lợi ích, chiếm chút ưu thế, để cuộc sống dài đằng đẵng sau khi lui về của bản thân trôi qua dễ dàng một chút.
Ít nhất phải sống thoải mái tự tại, không thể vùi mình trong Sướng Xuân Viên thành một con ma ốm cho bên ngoài thấy.
Sau khi hạ quyết tâm, nàng thả lỏng không ít, trở mình, lại nghĩ đến hành vi phóng đãng của bản thân tối nay, tuy là vừa rồi vẫn là một Thái hậu dáng vẻ từng trải tàn nhẫn, cũng không nhịn được đỏ bừng hai má.
Thật sự là quỷ mê hoặc tâm hồn.
Nàng cũng không biết từ nơi nào trào dâng dục vọng, khiến nàng còn ở trong Khánh Nguyên Điện, còn ở dưới mí mắt của Hoàng đế, đắm chìm trong sự phóng đãng đến vậy.
Nàng cũng không phải vì dục vọng mà hổ thẹn, nhưng cũng muốn ít nhiều có chút chừng mực.
Ngẫm lại những chất lỏng ái muội dính ướt đó, ở trên mặt nước lặng yên hòa vào trong nước nóng, theo sóng nước phân tán đến tứ phía trong bể tắm, nàng cảm thấy ngay cả ngón chân cũng xấu hổ đến mức phải bỏng.
Lý Đàn đột nhiên nghĩ đến, lúc nàng đi Hoàng đế còn chưa..
Tối nay hắn cố tình nói ban đêm không có công vụ phải xử lý, vậy phỏng chừng sau khi nàng đi không lâu sẽ vào


⬅ Trước Tiếp ➡