⬅ Trước Tiếp ➡
Trong âm thanh khàn khàn tràn đầy sự bệnh hoạn, hung ác, và lòng ham muốn chiếm hữụ
Thời Noãn vô cùng sợ hãi, tất cả lời nói đều như bị ngăn ở trong cổ họng, một câu đều không nói được.
Hắn trực tiếp đi lên lầu chính, lên lầu, tiến vào phòng ngủ chính, đưa tay liền ném cô lên trên giường.
Thân ảnh cao lớn cũng ép xuống, cúi người hôn cô.
Cô sợ hãi né tránh.
Bàn tay của hắn nắm chặt cánh tay của cô cố định tại cả người cô lại, cả người đầy lệ khí.
"Có phải em muốn tôi nhốt em lại đúng không?"
Cô mở to đôi mắt ngập nước nhìn hắn, khóc nức nở nói "Anh đã từng nói sẽ đối xử với tôi, muốn gì được đó, từng nói anh sẽ cố gắng chịu đựng, chỉ cần tôi không muốn sẽ không đụng vào tôi, từng nói anh sẽ luôn nghe tôi, yêu thương tôi. Đây đều là gạt tôi có đúng không? Tại sao anh lai muốn gạt tôi? Vì sao? Tôi yêu anh...... như vậy, tấm chân tình đều dành cho anh."
Nói xong lời cuối cùng, cổ họng của Noãn Noãn đều bị nước mắt lấp đầy, hiện tại một câu cô cũng không nói nên lời.
Hắn cúi người xuống, liếm nước mắt của cô nuốt vào trong miệng.
"Là do ai không ngoan muốn rời khỏi anh, hửm? Còn ghét bỏ anh, muốn rời khỏi anh, không muốn gả cho anh "
Mỗi nói một chữ hắn nói đều nhấn mạnh hơn, cho đến chữ cuối cùng, gần như là nghiến răng nghiến lợi.
Bàn tay to lớn của hắn nắm chặt hai cánh tay của cô, một cái tay khác cởi nút thắt ra.
"Em nói em còn ghét bỏ anh hay không?"
Cô nghẹn ngào nói "Không ghét."
"Còn muốn chia tay với anh hay không?"
"Ưm?"
"Gả cho anh, nói em muốn gả cho anh."
"Không gả, không gả, không, ừm "
Hắn lần nữa bá đạo hôn cô, hung hăng cướp đoạt không khí trong miệng cô.
Sau khô không nói nên lời, giống như con thú nhỏ sắp gặp tử vong, thân thể co ro lại.
Cô cũng không biết mình ngủ lúc nào, hoặc có lẽ là cô đã trực tiếp hôn mê.
Đợi đến khi cô tỉnh lại, mặt trời đã lên cao.
Duỗi thẳng cơ thể đau nhức của mình ra, vừa vặn gặp phải Bạc Yến từ bên ngoài tiến vào.
Quần tây đen, áo sơ mi trắng, vừa khít cơ thể cao lớn đẹp đẽ.
Dưới mái tóc đen nhánh, là khuôn mặt tuấn tú góc cạnh rõ ràng, cùng với làn da trắng lạnh.
Hắn đeo gọng kính hẹp dài màu vàng kim, che đi ánh mắt lạnh lẽo sâu thẳm.
Cả người nhìn vừa cấm dục lại vừa nhã nhặn.
Nhưng ai có thể nghĩ đến, dưới vẻ bề ngoài còn đẹp hơn thiên sứ này của hắn, lại che giấu nội tâm của ác ma.
Nghĩ tới đây, Thời Noãn vội vàng vén chăn xuống giường, muốn né tránh hắn.
Cô hận hắn muốn chết, cũng không tiếp tục để ý đến hắn.
Bạc Yến nhìn cô đi chân trần chạy khắp nơi lấy, ánh mắt bỗng nhiên lạnh xuống.
“Em đang làm gì?”
Hắn nhanh chân đi qua, từ phía sau ôm cô lên.
Hương thơm thanh mát nhẹ nhàng bay đến bên người Noãn Noãn, đó là hương vị mà cô thích nhất, nhưng bây giờ, lại giống như là bùa đòi mạng.
Cô theo bản năng nghĩ muốn tránh ra khỏi.
“Đừng động.” Âm thanh trầm thấp dễ nghe của người đàn ông gần sát bên tai.
Cô rất sợ hắn, trong nháy mắt không dám cử động.
Cô gái ở trong ngực vẫn nhỏ nhắn như cũ, toàn thân toả ra mùi sữa dễ ngửi.
Nếu như bình thường, cô nhất định sẽ chủ động ôm lấy cổ của hắn, hạnh phúc nhẹ nhàng cười với hắn.
Nhưng mà bây giờ, cơ thể cô cứng ngắc, cự tuyệt không nói hay bày tỏ đáp lại hắn.
Hắn bực bội hơi ngẩng đầu, yết hầu gợi cảm hơi rung rung, ép buộc bực bội đang muốn phun trào bên trong cơ thể xuống.
Tiếp theo ôm cô gái nhỏ ở trong ngực đặt xuống giường, ngồi xổm người xuống, nhìn cô.
Khóe miệng hiện lên nụ cười xấu xa “Noãn Noãn ngoan một chút, anh nhìn em vẫn còn nhiều sức như vậy, có phải là chứng minh tối hôm qua anh còn chưa đủ cố gắng đúng không.”
Thời Noãn mở to mắt, gương mặt bởi vì xấu hổ mà đỏ bừng.
⬅ Trước Tiếp ➡