Cô hơi mấp máy đôi môi đỏ còn chưa hoàn toàn giảm sưng, tìm lại giọng của mình “Bạc Yến, anh còn mặt mũi nữa không, nói lời này anh không cảm thấy xấu hổ sao?”
“Suỵt ” Ngón tay của hắn đặt lên trên bờ môi đầy đặn của cô.
“Anh đã nói bao nhiêu lần rồi, trên mặt đất lạnh, cần phải mang dép vào.”
Nghĩ tới trước đó hắn cũng nói.
Sợ cô bị cảm lạnh, còn để cho người trải thảm thật dày khắp cả phòng.
Khi đó cô cực kỳ xúc động, luôn muốn yêu người này đến tận xương tủy.
Nhưng ai có thể nghĩ đến, hắn hoàn toàn không xem cô là người yêụ
Hắn chỉ xem cô là con mồi, muốn bản thân cô chìm đắm trong sự dịu dàng của hắn.
Thời Noãn nhìn đôi tay thon dài của hắn đang nâng chân của mình lên, ngón chân không khỏi cuộn tròn lại.
Chân của cô nhỏ nhắn tinh xảo, trắng nõn, ngón chân hồng nhạt, dưới ánh nắng như đang phát sáng, vừa vặn đặt ở trong lòng bàn tay của hắn.
Chỉ điểm này thôi đã lấy lòng hắn, làm hắn không có tức giận giống như lúc này nữa.
Một cái tay khác của hắn cầm dép lê, giúp cô mang vào.
Hắn ngẩng đầu nhìn cô, trong ánh mắt chứa đựng sự thâm tình “Có đói không? Dì Lý làm món mì hoành thánh mà em thích ăn nhất, chúng ta đi ăn nhé."
Nói xong, hắn bế cô lên.
Cô biết mình không có đường lui, chỉ đành nghe theo hắn, chủ yếu nhất là cô cũng đang rất đói.
Cho dù xảy ra chuyện như thế nào, cũng cần phải ăn cơm thật ngon.
Lại nói, ăn no rồi cô mới có sức lực thoát khỏi hắn.
Trong nhà ăn to lớn lộng lẫy, trên mặt bàn bày đầy đồ ăn tinh xảo.
Hắn hoàn toàn giống như trước đây ôm cô vào trong ngực.
Bàn tay với khớp xương rõ ràng múc một muỗng canh từ trong bát sứ đưa đến sát miệng cô “Chúng ta uống một chút canh trước. Dì Lý biết thể chất của em yếu, cố ý nấu cho em, giúp thân thể khỏe mạnh.”
Trước đó cô hưởng thụ sự chiếu cố vô bờ bến này của hắn, cho là đây chính là yêụ
Nhưng bây giờ suy nghĩ lại một chút, người bình thường nào mà chỉ có ăn cơm thôi cũng phải ôm cô đút.
À, chỉ có trẻ con và thú cưng mà thôi.
Nghĩ một chút thôi cũng cảm thấy chán ghét.
Bàn tay nhỏ của cô đẩy lồng ngực rắn chắc của hắn ra nói “Để tự tôi ăn là được.”
Nói xong muốn đứng lên.
Bên hông lại bị cánh tay mạnh mẽ hữu lực của người đàn ông ôm chặt hơn.
Hắn cố gắng đè nén cơn nóng giận của mình xuống, nói “Chúng ta không phải vẫn luôn như vậy sao? Trước kia rõ ràng em rất hưởng thụ.”
“Trước đó vẫn luôn như vậy, cũng không thể hiện rằng về sau cũng phải như vậy. Bạc Yến, tôi là người trưởng thành, tôi có tay có chân, có thể tự mình đi đường, tự mình ăn cơm.”
Rầm
Chiếc muỗng sứ ở trong tay của hắn rơi xuống, phát ra tiếng vang chói tai.
Nước canh bắn tung tóe ra bàn.
Môi mỏng của hắn hơi nhếch lên, mặc dù đang cười, nhưng giọng nói lại lộ ra sự lạnh lẽo.
"Noãn Noãn, ăn bữa cơm mà thôi, em ngoan một chút được không?"
"Tôi không ngoan chỗ nào, tôi chỉ muốn tự mình ăn thôi."
Trên khuôn mặt trái xoan trắng nõn của cô tràn ngập sự quật cường, giống như đối mặt với kẻ địch, đôi mắt xinh đẹp long lanh nhìn hắn chằm chằm.
Bầu không khí nhanh chóng trầm xuống, toàn bộ phòng ăn lúc này có thể nghe được tiếng kim rơi.
Hắn hít một hơi thật sâu, cầm muỗng lên, một lần nữa múc một muỗng canh, đưa đến bên miệng của cô nói "Uống canh trước đã, để lạnh sẽ uống không ngon."
Cô buồn bã nói "Tôi chỉ là muốn tự mình ăn cơm thôi, chút tự do ấy anh cũng không cho tôi sao."
"Tự do?" Hắn nhẹ nhàng lặp lại hai chữ này, ánh mắt trong phút chốc trở nên lạnh lẽo.
"Trước kia không phải rất thích anh ôm em sao? Lúc đó sao lại không cần tự do? Vì sao bây giờ lại muốn tự do?"
"Chẳng anh lẽ không biết, con người ai cũng thay đổi sao? Tôi thay đổi không được sao?"