Thời Noãn thuận thế đẩy hắn ra, lùi lại phía sau vài bước, ngẩng đầu nhìn vết máu chảy ra từ khóe miệng hắn.
Da của hắn vốn thiên về màu trắng, sắc mặt cũng lạnh, màu đỏ của máu khiến hắn càng thêm diễm lệ.
Một đôi mắt đen sâu thẳm lóe lên ánh sáng màu đỏ, lạnh lùng nhìn cô.
Cô chợt nhớ ra đêm đó cô tỉnh dậy không thấy hắn đâụ
Nên đứng dậy đi tìm hắn, lại phát hiện căn phòng tối ẩn trong thư phòng.
Bên trong chứa đầy thông tin khác nhau về cô, những bức ảnh chụp, cùng với báo cáo chẩn đoán từ bác sĩ tâm lý của hắn.
Trước đó yêu hắn biết bao nhiêu, ỷ lại vào hắn bao nhiêu, thời điểm biết được lại sợ hãi bấy nhiêụ
Vì lý do này, cô cẩn thận che giấu cảm xúc của mình, lên kế hoạch trốn thoát.
Nhưng bây giờ, tất cả đã kết thúc, mọi thứ đều tan vỡ.
Cô không những không thể trốn thoát mà còn không thể tưởng tượng được sau khi hắn xé bỏ mặt nạ của mình, sẽ nhằm vào cô, giày vò cô như thế nào.
Nhưng cô không sợ hắn.
Là hắn đã lừa dối cô, cô không hề sai, vậy tại sao cô lại phải sợ hắn.
Cô giống như một con thú nhỏ đang cực kỳ tức giận, trừng mắt nhìn hắn, hung dữ nói "Tôi không muốn anh hôn tôi, tôi muốn chia tay với anh, anh không thể hôn tôi."
Nói xong còn chưa đủ, cô đưa tay lau lau môi mình, sự ghét bỏ không cần nói cũng biết.
Bàn tay đó dường như đang cứng rắn cọ sát trái tim hắn, cơn đau đột ngột khiến hơi thở của hắn như ngưng lại.
Hắn ngẩng đầu lên, dùng ngón tay lau vết máu trên môi, rồi mỉm cười.
Tốt lắm, cô cũng dám ghét bỏ mình, dám từ chối mình.
Cả người hắn giống như một con sư tử giận dữ.
Cánh tay rắn chắc của hắn bóp chặt vòng eo thon thả của cô, một bàn tay to lớn khác ôm lấy phần da thịt mềm mại sau gáy cô, lại hôn cô lần nữa.
Cô không đồng ý.
Đẩy hắn.
Đánh hắn.
Cắn hắn.
Nhưng miệng của hắn giống như con chim ưng cắn chặt miệng của cô, làm thế nào cũng không chịu buông ra.
Xô đẩy, trong lúc chinh phục, hắn lại nghiện rồi.
Nói chung nghĩ mãi mà vẫn không thể hiểu được mùi hương trên người cô làm sao lại có thể tươi đẹp như vậy.
Hôn hôn một chút đã ý loạn tình mê, muốn càng nhiều hơn nữa.
Bàn tay cũng bắt đầu không chịu ở yên.
Thời Noãn thật sự rất xấu hổ, đau, buồn bực không chịu được.
Bỗng nhiên đẩy hắn ra, tát thẳng vào mặt hắn.
Bốp
Trên khuôn mặt đẹp như tạc tượng lập tức đỏ bừng, xuất hiện dấu năm ngón tay.
Trong nháy mắt thời gian giống như ngừng lại, chỉ có cô thở hổn hển, nhịp tim rối loạn đập thình thịch.
Dường như cô không thể tin vào mắt mình, cảm giác đau, tay đỏ lên, vốn định giải thích, nhưng một câu cũng không nói ra được.
Cô cũng không dám nhìn nét mặt của hắn, cô run rẩy sợ hãi, nhanh chóng quay người chạy ra ngoài.
Bạc Yến nhìn bóng hình xinh đẹp màu trắng kia đang lảo đảo chạy ra ngoài, hắn vô cùng tức giận, con ngươi màu đen lại đỏ lên.
Giỏi lắm, dám nghĩ đến việc chạy trốn.
Đến bây giờ còn muốn rời khỏi hắn.
Bắt lại, nhốt lại là tốt rồi.
Nhốt lại là tốt, hắn không ngừng nói với bản thân mình.
Nhưng hắn làm không được, hắn không nỡ.
Không nỡ nhìn cô khóc, không nỡ nhìn cô nháo.
Thật là muốn mạng hắn mà
Hắn đi nhanh mấy bước, giống như lão sói xám, duỗi ra móng vuốt sắc bén bắt được bé thỏ trắng đang hoảng sợ ở trước mặt.
Thời Noãn vừa muốn trốn, một lực lớn đã nắm
Hắn không nói một lời đã ôm lấy cô, vác lên vai, sải bước đi ra khỏi phòng, đi đến tòa nhà trong trang viên.
"Anh thả tôi ra, Bạc Yến, anh có bản lĩnh thì thả tôi ra."
"Im miệng " Bàn tay của hắn đánh mạnh vào mông cô.
Trong nháy mắt, cả người Thời Noãn đỏ bừng vì xấu hổ, máu trong người không ngừng sôi trào.
"Bạc Yến, anh là đồ khốn, biến thái, bệnh tâm thần "
"Em còn nháo nữa, tôi sẽ ở đây muốn em."