Cô nhỏ giọng cầu xin "Bạc Yến, chúng ta đã gặp nhau thì cũng sẽ có lúc chia tay đúng không?"
"Đã gặp nhau thì cũng có lúc chia tay, em nói anh nghe một chút, sao lại chia tay?"
"Chính là tôi không muốn cùng anh ở chung nữa, muốn chia tay, anh thả tôi đi, đừng để cho người gác cổng ngăn cản tôi, đừng để vệ sĩ của anh đi theo tôi, để cho tôi tự do."
"Vậy nếu như anh không muốn thì sao?"
"Đó chính là anh đang ép buộc tôi hận anh." Cô siết chặt bàn tay trắng hồng, lấy hết can đảm nói "Bạc Yến, đừng ép tôi hận anh, có được không?"
Dù sao trước đây bọn họ đã có rất nhiều kỷ niệm đẹp.
Cứ như vậy mà tách ra, vậy thì cô còn có thể lừa dối chính mình, ít nhất bọn họ đã từng yêu nhaụ
Cô dùng đôi bàn tay nhỏ bé nắm chặt cánh tay của hắn, nhìn hắn với đôi mắt ngấn lệ "Anh thả em đi, em hứa sau khi rời khỏi đây cái gì cũng không nói."
"Không phải em luôn muốn tự do sao? " Hắn ôm khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, nhẹ nhàng nói "Em có thể đi học, theo đuổi lý tưởng của mình, gặp gỡ bạn bè, em còn muốn tự do gì nữa?"
Hắn đã cho đi tất cả những gì có thể và không thể cho cô.
Nếu như làm theo ý mình của hắn, thì lẽ ra đã trực tiếp bắt cô đi, nhốt cô lại, không cho ai nhìn thấy cô, biến cô hoàn toàn thành của riêng hắn.
Nhưng mà Kim Minh nói, cô gái nhỏ thích được theo đuổi, được chiều chuộng, cho nên hắn mới theo đuổi, cưng chiều cô.
Đơn giản vì cô đối với hắn, chính là sự khác biệt.
Nghĩ đến đây, Bạc Yến buông tay đang nắm cằm cô ra, chỉ nhẹ nhàng vuốt ve cằm cô.
Khẽ nói "Noãn Noãn, gả cho anh, chúng ta kết hôn đi. "
Kim Minh là bác sĩ tâm lý của Bạc Yến
Như thế này, chẳng phải sẽ không bao giờ chia tay hay sao?
Thời Noãn bị mạch não của hắn làm giật mình.
"Anh…….anh nói cái gì?"
"Anh nói chúng ta kết hôn đi."
Lông mi của cô khẽ run, khó có thể tin nói "Tôi nói chúng ta chia tay, nhưng anh lại nói chuyện kết hôn với tôi."
"Cho nên em không muốn kết hôn với tôi?"
Thời Noãn không biết nói gì "Tôi thậm chí còn không muốn ở chung với anh, làm sao có thể kết hôn với anh. Anh đang mơ mộng cái gì vậy?"
Cả người hắn giống như con sói giả thành bà ngoại đã lấy mặt nạ xuống, nháy mắt trở nên âm u lạnh lẽo vô cùng.
"Mơ mộng? Em có bản lĩnh thì lặp lại lần nữa."
"Nói một trăm lần cũng không kết hôn, Bạc Yến, tôi không muốn cùng anh kết hôn, tôi muốn chia tay."
Không kết hôn
Muốn chia tay
Bùm
Giống như có thứ gì đó trong đầu hắn nổ tung.
Làm sao cô có thể nghĩ đến việc rời xa hắn.
Kim Minh đã nói, chỉ cần hắn nuông chiều cô, cô sẽ ỷ lại vào hắn, không thể sống thiếu hắn, muốn ở bên hắn cả đời.
Tại sao bây giờ cô lại không muốn kết hôn với hắn, chỉ muốn thoát khỏi hắn.
Không
Hắn không cho phép
Cô là của hắn, vĩnh viễn là của hắn, chỉ có thể là của hắn.
Sự tức giận và điên cuồng đan xen trong đôi mắt đen sâu thẳm và hẹp của hắn, cả người hắn như bị bao bọc bởi một cơn cuồng phong có thể ập đến bất cứ lúc nào.
"Tôi hỏi em một lần cuối cùng, em có gả cho tôi hay không?"
Dù sao cô là sự khác biệt của hắn, hắn đồng ý cho cô thêm cơ hội cuối cùng.
Nếu cô còn dám nói sai điều gì nữa, hắn sẽ trực tiếp nhốt cô lại.
Cô khó chịu, hét lớn "Không gả Không gả Chết cũng không gả Ưm "
Hắn hôn thật mạnh vào môi cô, nâng cơ thể cô lên bằng đôi tay to lớn của mình.
Đó là một nụ hôn hoàn toàn chỉ để phát tiết, cánh môi bị cọ xát nặng nề, điên cuồng gặm nhấm.
Thời Noãn chỉ cảm thấy đau, môi đau, lưỡi đau, thậm chí cả răng cũng đaụ
Cô tức giận đến mức liền mạng cắn một miếng lớn.
Bạc Yến bị đau khẽ rên một tiếng, bất đắc dĩ rời khỏi bờ môi của cô.