Cô ta tiến lên, thu lại nụ cười, trên gương mặt xinh đẹp tràn ngập sự ác độc.
“Vốn dĩ thấy cô ít nhiều gì cũng bồi Bạc tổng ngủ nên muốn thả cô, lại không nghĩ gan cô to như vậy. Bây giờ tôi muốn nhìn một chút lá gan của cô có thể lớn bao nhiêụ”
Nói xong, đáy mắt cô ta hiện lên tia âm độc, nhìn về phía một vệ sĩ trong đó nói “Cho cô ta uống thuốc, ném vào trong ngõ phía sau đi, để cho cô ta thi triển thật tốt công phu trên giường của mình.”
“Cô đụng đến tôi cũng không suy nghĩ về phân lượng của mình chút nào sao, Bạc Yến vẫn còn đang ngồi trong buổi đấu giá. Hắn không nhìn thấy tôi trở về, lập tức sẽ tìm tới đây.”
Hà Giai Giai làm ra vẻ kinh ngạc nói “A, phải không, quan tâm cô như vậy luôn à. Vậy tại sao còn không đến nha? Không phải là đã quên cô rồi chứ.”
Hà Giai Giai cười ha hả “Muốn tôi nói sao, có một số người nha bản thân tham mộ hư vinh mà không có tự mình hiểu lấy. Cô đối với Bạc tổng mà nói, khả năng cao cũng chỉ là một con thú cưng mà thôi.”
Hai chữ thú cưng như con dao găm đâm thẳng vào tim Thời Noãn.
Cô cắn môi, nhấc chân giẫm mạnh vào chân vệ sĩ.
“A ” Vệ sĩ bị đau buông lỏng tay ra.
Thời Noãn bỗng nhiên đẩy Hà Giai Giai một cái “Cô mới là thú cưng, cả nhà cô đều là thú cưng.” Sau đó nhanh chân chạy.
Vệ sĩ vốn muốn đuổi theo Thời Noãn, nhìn Hà Giai Giai sắp ngã xuống nên đỡ một cái.
“Bỏ bàn tay dơ bẩn của cậu ra ” Hà Giai Giai ghét bỏ mắng một câu, quay người lập tức đuổi theo Thời Noãn .
Hà Giai Giai chạy nhanh hai bước, đưa tay muốn nắm lấy tóc Thời Noãn.
Thời Noãn chạy trốn, không cẩn thận dẫm vào khoảng không trên bậc thang.
Trọng tâm không vững, nghiêng người ngã xuống.
Bỗng một bàn tay to lớn ấm áp nắm chặt cổ tay cô, kéo một cái ôm cô vào trong lồng ngực mình.
“Đã xảy ra chuyện gì?”
Bạc Yến nhìn cô gái nhỏ trong ngực cau mày hỏi.
Thời Noãn đang muốn nói chuyện, Hà Giai Giai đã vọt lên, nhìn một màn trước mắt này, cô ta càng bị kích thích.
Nhưng cô ta biết ở trước mặt người đàn ông này không nên để lộ cảm xúc như vậy, thế nên đã nhỏ giọng đáng yêu nói “Bạc Yến, lần này anh nhất định phải làm chủ cho em, anh nhìn đi, người phụ nữ này đánh em thành như vậy.”
Hà Giai Giai xoay mặt qua, gương mặt trắng nõn sưng đỏ một khoảng, có thể thấy rõ dấu năm ngón tay in trên đó.
Lập tức ánh mắt đen láy của Bạc Yến tối lại.
Hắn cúi đầu nhìn cô gái nhỏ trong ngực một chút, mái tóc đen nhánh rối bời bao quanh gương mặt, đôi mắt to đen láy ngập nước.
Thời Noãn chú ý tới ánh mắt của hắn, nghĩ đến bởi vì hắn nên cô mới gặp phải chuyện này, càng nghĩ tức giận, đưa tay đẩy hắn ra.
Tức giận nói “Chuyện của tôi tự tôi giải quyết, không cần anh quan tâm.”
Hắn lại thuận thế cầm cổ tay cô, bàn tay to lớn nhẹ nhàng xoa nắn.
Thời Noãn vừa tủi thân vừa chật vật, nhưng lại không chịu thua, chỉ có thể quật cường nhìn về phía hắn.
Nếu như là lúc trước, cô nhất định tin tưởng hắn sẽ ra mặt thay bản thân.
Nhưng bây giờ, cô không còn tự tin như vậy nữa, thậm chí cô còn suy nghĩ, có khi nào hắn vì không dám đắc tội nhà họ Hà mà hỏi tội mình.
Nghĩ đến khả năng này, trái tim cô như bị ai đó siết chặt, vô cùng đau đớn.
Lúc này nước mắt cũng theo suy nghĩ ấy tràn ra.
“Tay có đau không?” Hắn đau lòng hỏi, nhịn không được nắm tay nhỏ của cô kéo đến bên miệng hôn một cái.
Thời Noãn hơi ngẩng đầu lên, không hiểu nhìn người đàn ông trước mặt mình.
Hà Giai Giai nhìn xem bọn họ tình chàng ý thiếp, chỉ cảm thấy mặt cô ta lại lần nữa bị tát mạnh một cái, đau đến mức nước mắt cô ta cũng trào ra.