⬅ Trước Tiếp ➡
Hà Giai Giai không nghĩ tới miệng của cô lại công phu cao minh như thế, suy nghĩ người hạ đẳng chính là người hạ đẳng, đơn giản chính là loại đàn bà đanh đá bại hoại.
Nghĩ tới đây, ngữ khí của cô ta càng thêm khinh miệt.
“Bạc Yến nhìn thấy sắc mặt đàn bà đanh đá của cô như vậy chưa? Cũng không biết dùng thủ đoạn gì đầu độc hắn. Chắc không phải là công phu trên giường chứ.”
Cũng đúng, thiếu gia cổ đại đến tuổi cũng muốn nha đầu như Thời Noãn làm ấm giường mà.
Chẳng qua nha đầu này phải biết điều, đồ vật chủ tử không nên mơ tưởng.
“Tôi khuyên cô vẫn nên thức thời một chút, thời cơ đến thì tự biết mà cút đi, đừng đợi đến lúc người ta chơi chán cô, đuổi cô ra khỏi cửa. Đến lúc đó, lớp vải lót mặt mũi cũng không có đâụ”
Hà Giai Giai khoanh tay trước ngực, nhẹ giọng lên tiếng “Nói đến cũng đúng, mặt hàng tham mộ hư vinh như cô, vốn cũng chẳng có mặt mũi gì.”
Thời Noãn không hề tức giận, chỉ cười nhìn cô ta nói “Ngược lại cô mặt mũi đều có, vậy thì có ích lợi gì chứ, cho dù cô có cởi hết, Bạc Yến cũng sẽ không nhìn cô nhiều hơn dù chỉ một chút.”
Câu nói này giống như một lưỡi dao đâm xuyên qua lòng tự tôn của Hà Giai Giai.
Nghĩ đến cô ta tự nhận là chỉ có cô ta mới xứng với Bạc Yến, nhưng Bạc Yến lại không hề để ý đến cô ta.
Lần trước thật vất vả mới gặp được hắn trong tiệc rượu, cô ta cố ý để cho người ta nâng cốc đổ vào trên người hắn, sau đó cùng hắn đi vào phòng nghỉ.
Cô ta đã nói rõ như thế, quần áo cũng cởi hết.
Nhưng mà hắn không hề nhìn cô ta chút nào, còn để cho trợ lý tới ném cô ta ra ngoài.
May mắn bên ngoài hành lang không có người, nếu không thì cô ta không còn mặt mũi nào nữa.
Lúc này, bị Thời Noãn chọc đến, thiên kim tiểu thư từ nhỏ được nâng trong lòng bàn tay như cô ta làm sao chịu được, lập tức nổi giận.
Bốp
Hà Giai Giai hung hăng tát cô một cái.
Thời Noãn chỉ cảm thấy đầu váng mắt hoa, đau dữ dội, nước mắt lập tức tràn ra ngoài.
Cô xoa gương mặt đau nhói tê nhức của mình, ngẩng đầu nhìn gương mặt đắc ý của Hà Giai Giai, nhịn không được cười lạnh một tiếng.
Thời Noãn đứng thẳng người, giơ tay tát thẳng vào mặt cô ta.
Bốp
Đầu Hà Giai Giai lập tức lệch sang một bên.
Cô ta không tin vào mắt mình, đầu lưỡi đụng phải quai hàm run lên, thực sự không hề nghĩ tới sẽ có một ngày cô ta bị đánh.
Mắt cô ta đỏ lên, giống như người điên nhào về phía Thời Noãn.
“Con khốn, hôm nay tao phải xé nát mày ”
Thời Noãn học vũ đạo, thân thể vô cùng linh hoạt, thời điểm cô ta nhào tới đã nhanh chóng né tránh.
Hà Giai Giai không phản ứng kịp cả người đụng thẳng vào bình hoa, ngã trên mặt đất.
Mái tóc tinh xảo lúc này đã rối loạn, quần áo cũng rách nát, chật vật không chịu nổi.
Cô ta vô cùng tức giận “Tao giết mày, giết mày, giết chết mày ”
Thời Noãn không muốn gây chuyện với người điên này, mở cửa đi ra ngoài.
Nhưng Hà Giai Giai từ nhỏ được nuông chiều nào đã gặp qua chuyện như vậy, đứng dậy lập tức đuổi theo, thề không thể nào để cho con tiện nhân này đi dễ dàng như vậy được.
Thời Noãn bước ra cửa, nhìn thấy mấy người đàn ông mặc đồ đen đang đứng trong hành lang, dáng người cao to nhìn qua là biết vệ sĩ.
Trong lòng lộp bộp một tiếng, không khỏi thầm mắng câu xui xẻo.
Quả nhiên, sau lưng truyền đến giọng nói của Hà Giai Giai “Ngăn cô ta lại, ngăn cô ta lại cho tôi.”
Thời Noãn xoay người chạy, nhưng mà cô mặc váy, lại mang giày cao gót, làm sao chạy qua được vệ sĩ chuyên nghiệp .
Không chạy được mấy bước đã bị bắt.
Hà Giai Giai khoanh hai tay trước ngực, nhẹ nhàng bước tới, vô cùng đắc ý đi về phía Thời Noãn.
Cài tóc kim cương trên đầu tỏa ra hào quang chói sáng dưới ánh đèn.
⬅ Trước Tiếp ➡