⬅ Trước Tiếp ➡
Cô ta không thể tin khi Bạc Yến dành hết sự sủng ái và yêu thương cho người phụ nữ trước mắt này.
“Anh nói lời này là có ý gì? Người bị đánh người là em, anh không chủ trì công đạo, còn nhục nhã em.”
“Cô ấy đánh cô, đương nhiên là bởi vì cô đáng đánh.”
Hắn nói chuyện với giọng điệu đương nhiên, ánh mắt sâu thẳm hiện lên sự lạnh lẽo, khí thế cường đại đè ép người khác toả ra.
Hà Giai Giai lớn đến từng này, cũng chưa từng nhìn thấy ai có khí thế doạ người như thế, theo bản năng lùi về phía sau hai bước.
Nhưng cô ta là ai, mẹ cô ta chính là con gái một của Tướng Quân khai quốc, ba cô ta là bộ trưởng bộ tài chính một tay che trời.
Khắp đất nước này, ai mà không vì gia thế nhường cô ta ba phần.
Hà Giai Giai siết chặt nắm tay, ép buộc bản thân đối diện trực tiếp với ánh mắt của Bạc Yến “Bạc Yến, cô ta là người của anh, em nể mặt anh. Chỉ cần anh để cho cô ta quỳ xuống dập đầu xin lỗi em, em sẽ tha thứ cho cô ta. Bằng không thì, em sẽ nói chuyện này với ba, đến lúc đó mọi chuyện sẽ không dễ dàng giải quyết như vậy.”
Hà Giai Giai tự nhận Bạc Yến chắc chắn sẽ không bởi vì cô gái mà đắc tội ba của mình.
Nhưng Bạc Yến lại chăm chú nhẹ nhàng xoa nắn ngón tay Thời Noãn, giống như đang từ chối, không nghe thấy lời Hà Giai Giai nói vậy.
Hắn xoa nắn cho đến khi ngón tay Thời Noãn không còn đỏ như lúc nãy nữa, rồi mới ngẩng đầu lên nhìn Hà Giai Giai đang nghênh ngang đe doạ.
“Em khuyên anh vẫn nên để cho cô ta nói lời xin lỗi, cô ta làm em hài lòng em sẽ bỏ qua, bằng không thì, aaa.”
Bạc Yến vừa lên tiếng, Trần Nhất đã dẫn theo vệ sĩ chạy tới đây.
Hà Giai Giai nhìn hàng người ở trước mắt, trong lòng cũng cảm thấy sợ hãi.
Trong vòng này, ai mà không biết Bạc Yến là người không sợ trời, không sợ đất, chọc giận hắn, hắn có thể xuyên thủng trời.
Nhưng mà cô ta không phục, không tin hắn lại bởi vì một người phụ nữ mà đắc tội toàn bộ nhà họ Hà.
Hà Giai Giai nâng cằm lên, nhìn Thời Noãn đang được ôm trong ngực Bạc Yến, chỉ cảm thấy hình ảnh này vô cùng chói mắt.
“Xem ra hôm nay Bạc tổng nhất định phải giận dữ vì hồng nhan, nhưng mà không biết hồng nhan này có xứng đáng làm Bạc tổng nổi cơn giận không.”
Bạc Yến lười biếng nói chuyện với cô ta.
Xiao xian xian Hello mí bà, tui quay lại rồi nè, mấy nay bận ôn thi nên tui tạm ngưng á
Cám ơn mí bà đã theo dõi truyện ♡゚ ゚♡
Thời gian đăng truyện thường vào cuối tuần nha, bộ này có mình tui chạy thui nên mí bà thông cảm nhá. Xiexie
Hắn quay đầu lại nhìn Trần Nhất.
Trần Nhất gật đầu một cái, nhìn về phía người bên cạnh ra dấụ
Hai người đàn ông cao lớn vạm vỡ xông lên, bắt được Hà Giai Giai đang muốn chạy trốn.
Vệ sĩ của Hà Giai Giai muốn ngăn lại, đã nhanh chóng bị Trần Nhất ném qua vai đánh ngã.
Người của Bạc Yến tiến lên bắt được Hà Giai Giai.
“Mấy người thả tôi ra, mấy người có biết tôi là ai không, sao dám đối xử với tôi như vậy?”
Hà Giai Giai không ngừng giãy dụa, nhưng đại tiểu thư nũng nịu như cô ta sao có thể là đối thủ của vệ sĩ được, dù có giãy dụa thế nào cũng chỉ có thể đứng yên tại chỗ.
Cô ta nhìn về phía Bạc Yến “Bạc Yến, anh đừng quên em là ai, anh vì ả tiện nhân này mà muốn đối đầu với toàn bộ nhà họ Hà, a, đau ”
Cô ta bị một lực lớp ép xuống, chân quỳ ở trên sàn nhà lạnh như băng, cảm giác nhói đau lập tức lan khắp người.
“Xin lỗi.” Ánh mắt Bạc Yến lạnh lẽo nhìn người phụ nữ trước mặt, giống như đang nhìn sâu kiến vậy.
Giọng nói đã lạnh lẽo, ánh mắt còn lạnh hơn.
Lúc này Hà Giai Giai mới biết sợ, biết hắn thật sự không để ý chuyện sẽ đối đầu với nhà họ Hà.
⬅ Trước Tiếp ➡