⬅ Trước Tiếp ➡
Kiện hàng thứ nhất là một một bức tranh triển lãm của triều Tống.
Rất nhanh đã được người chốt đơn.
Kiện thứ hai là bình hoa triều Thanh.
Cho đến kiện thứ năm, là một viên ngọc trai Portus tự nhiên tinh khiết, nặng 8.3 gram, hình giọt nước, lộng lẫy lấp lánh, là một báu vật hiếm thấy trên thế giới.
Hơn nữa nó đã từng được nữ vương khắc vào trên vương miện của mình, điều này cũng làm tăng thêm không ít giá trị của nó, giá khởi điểm là 2000 vạn.
Không ít cô gái đều suy nghĩ muốn được sở hữu viên ngọc trai này.
Những người ở chỗ này cũng không thiếu tiền, đều đang ngồi suy nghĩ làm sao chốt được viên ngọc trai kia.
“2200 vạn.”
“2500 vạn.”
“3000 vạn.”
“4000 vạn.”
Người đấu giá báo giá, nhìn đám người hỏi “Còn có ai ra giá cao hơn không?”
Lúc này, Bạc Yến ngồi ở hàng thứ nhất giơ thẻ lên.
“6666 vạn.”
Giọng nói trầm thấp dễ nghe giống như tiếng đàn Cello hấp dẫn ánh mắt mọi người.
Thời Noãn cũng không nhịn được nhìn sang, chỉ thấy khuôn mặt đẹp như tạc tượng của hắn không chút biểu cảm nào, giống như 6666 vạn so với 6666 đồng không có gì khác biệt.
Giống như là cảm nhận được ánh mắt của cô, hắn cũng quay sang nhìn.
Trong đôi mắt ấy tràn ngập sự dịu dàng.
“Đúng lúc, có thể dùng làm nhẫn cưới hoặc dây chuyền, cũng là một lựa chọn tốt.”
Rõ ràng dáng vẻ hắn rất dịu dàng, giọng nói lại êm tai.
Nhưng trái tim Thời Noãn lúc này, lại trực tiếp bị tạt một chậu nước lạnh.
Quả nhiên, hắn vẫn nhớ mãi chuyện hôn lễ.
Cô cười cứng nhắc, thu hồi ánh mắt.
Chờ đến lúc cái búa của người đấu giá gõ xuống, ánh mắt của những người khác đều đặt trên kiện hàng triển lãm, cô mới đứng dậy đi toilet.
Bên cạnh bồn rửa tay.
Thời Noãn đưa tay gỡ nón xuống, lộ ra đôi mắt hơi sưng đỏ.
Trước đó cô đã dùng rất nhiều cách, nhưng vẫn không thể che giấu được đôi mắt sưng đỏ này.
Ngọc trai đắt thì có ích lợi gì, đồ trang sức đắt hơn nữa cũng có ích lợi gì.
Nói đến, cô và những vật này cũng không có gì khác nhau, chẳng qua chỉ là món đồ chơi mà hắn dùng để giải trí.
Nghĩ đến đây, cô càng khó chịu, hốc mắt lại bắt đầu ươn ướt.
Không thể khóc, không thể khóc, sẽ không bao giờ vì hắn mà rơi một giọt nước mắt nào nữa.
Cô tự nói với mình như vậy, tiếp đó mở vòi nước ra, nghĩ rửa mặt xong rồi đi.
“Cô là thiên kim nhà nào ? Sao tôi chưa từng gặp cô?”
Một bộ váy đỏ tới gần, mái tóc quăn lớn được đính kết cầu kỳ, đệ nhất danh viện Hà Giai Giai vênh mặt hất hàm hỏi cô.
Thời Noãn ngẩng đầu, thông qua tấm gương nhìn cô ta một cái, rút giấy, bắt đầu xoa tay.
Thời Noãn cũng năng lực, dáng vẻ của Hà Giai Giai, mới xứng với anh họ Bạc Yến của cô ấy.
Chẳng qua cô ta là ai, cũng không liên quan đến mình.
Thời Noãn không muốn gây nên xung đột với cô ta, cũng lười nói chuyện.
Cô lau tay, quay người muốn đi, lại bị Hà Giai Giai chặn lại.
“Quả nhiên là nha đầu quê mùa không biết xuất hiện từ đâu, không có chút lễ phép nào. Mẹ cô không dạy cô, lúc người khác hỏi phải biết trả lời sao?”
“Vậy mẹ cô không dạy cô, nói chuyện với người xa lạ phải biết khiêm tốn lễ phép à?” Thời Noãn nhịn không được mắng lại.
“A, cô là cái thá gì mà tôi phải khiêm tốn lễ phép với cô. Cũng đúng, loại người như cô, chỉ sợ ngay cả tôi là ai cũng không biết.”
Thời Noãn nhìn mềm mại yếu ớt, nhưng từ nhỏ tính tình cũng không chịu thua thiệt gì.
Huống hồ bây giờ cô vẫn còn đang tức giận, muốn tìm một chút phiền phức cho Bạc Yến.
Cô ngẩng đầu hỏi “Vậy xin hỏi thím, thím là ai vậy?”
“Cô cô...... dám gọi tôi là thím?”
Hà Giai Giai không tin được trừng mắt nhìn Thời Noãn, hận không thể lập tức nhào tới xé nát cái miệng nhỏ của cô.
“Vậy tôi nên gọi cô thế nào? Dì sao?”
⬅ Trước Tiếp ➡