⬅ Trước Tiếp ➡
Ông cụ nhà họ Tô nhìn cô gái trong lồng ngực Bạc Yến, dáng người tinh tế, làn da trắng nõn, vành nón che hơn nửa gương mặt, nhưng thông qua môi đỏ và cái cằm xinh xắn có thể nhìn ra đây là một mỹ nhân.
Thì ra, vị này chính người phụ nữ mà Bạc tổng đã giấu hơn nửa năm.
Quả nhiên, dù là có là Diêm Vương sống Bạc Yến, cũng khó có thể qua ải mỹ nhân.
Ông cụ nhà họ Tô rất thông minh, Bạc Yến không nói, ông ấy cũng không hỏi.
Tiến lên một bước nhẹ giọng nói “Xin mời.”
Nhìn thấy Bạc Yến ôm người đi ở phía trước, liền cùng con trai của mình, và Trần Nhất theo ở phía sau đi vào.
Trong đại sảnh, rất nhiều người ăn mặc đẹp đẽ sang trọng dựa theo hàng ghế ngồi vào vị trí của mình, nhỏ giọng trò chuyện.
Đột nhiên.
Bầu không khí lập tức yên tĩnh.
Ánh mắt mọi người đều nhìn qua.
Chỉ thấy một người đàn ông anh tuấn, ôm một cô gái đi đến.
“Hắn chính là Bạc tổng.”
Vừa dứt lời, biểu cảm của tất cả mọi người đều trở nên thận trọng.
“Chẳng phải từ trước tới giờ Bạc tổng luôn không lộ mặt trước công chúng sao, sao đêm nay lại xuất hiện ở trong hội đấu giá vậy.”
“Lần trước ở trong hội nghị xuyên quốc gia tôi đã từng gặp một lần, người đàn ông có thân phận cao như vậy, mỗi người gặp qua sẽ không thể nào quên được .”
“Tôi còn tưởng rằng là tiểu thiếu gia tôn quý của nhà nào, đang suy nghĩ có nên chơi đùa chút không. Nếu là Bạc tổng thì chịu rồi, không chơi nổi.”
Cô gái kia đáp lại lời này bằng một nụ cười nhẹ, nhưng ánh mắt lại hiện lên sự không cam lòng nhìn Bạc Yến rời đi.
Dáng người này có thể so với siêu mẫụ
Tướng mạo không ai sánh kịp.
Nhất là khí chất cả người toát ra.
Cấm dục, nho nhã, nhưng cũng đầy tôn quý.
Dù tự nhận là đã ngủ với nhiều mỹ nam trên thế giới này, cô ta cũng động lòng.
Nhưng mà thật tiếc ngủ không được, hoặc là nói không dám ngủ.
Tiếp đó, ánh mắt của cô ta nhìn xuống cô gái trong lồng ngực Bạc Yến.
Chỉ tiếc khuôn mặt của cô ấy đã bị che lại, nếu không thì cô ta rất muốn xem, rốt cuộc cô gái kia là thần thánh phương nào mà có thể để cho nhân vật này sủng ái yêu thương như vậy.
Bạc Yến đã sớm quen thuộc với ánh mắt của người khác .
Mắt hắn nhìn thẳng, ôm cô gái nhỏ ngồi xuống vị trí chính giữa ở hàng thứ nhất .
Trần Nhất dẫn theo mấy vệ sĩ mặc đồ vest mang giày da ngồi xuống hàng thứ hai.
Tất cả mọi người giờ mới hiểu được, khó trách hai hàng ghế phía trước đều được để trống, hoá ra là dành riêng cho vị Bạc tổng này.
Bạc Yến nghiêng đầu, nhìn cô gái nhỏ ngồi ở bên cạnh rầu rĩ không vui, nắm lấy bàn tay nhỏ của cô.
Cô tức giận muốn rút ra, nhưng lại không rút ra được, nhịn không được bĩu môi trừng hắn.
Hắn nhìn cô giống như con mèo con đang xù lông, làm bộ hung dữ, dáng vẻ này vô cùng đáng yêu, làm hắn không nhịn được cười lên.
“Cũng đã đến mùa hè rồi, làm sao tay còn lạnh như vậy?”
Hắn đau lòng nói “Tổ tiên của dì Lý là trung y thế gia, hiểu rõ việc điều dưỡng thân thể. Sau này dì ấy nấu thuốc bổ cho em, cần phải uống đúng giờ, có biết không?”
Người đàn ông này thật biết dỗ người, đã không thích cô, còn nói lời quan tâm như vậy.
Nghĩ tới đây, cô càng tức giận hơn.
Nhưng mà cô mệt mỏi, không muốn lại cãi cọ với hắn, hít sâu một hơi, không nói gì.
Hắn biết cô vẫn còn đang tức giận, nghĩ lát nữa chụp thêm nhiều đồ cho cô.
Chụp Khúc này là kiểu chốt đồ đấu giá nha mn.
Cô thích nhất những đồ vật sáng lấp lánh như vậy.
Khách quý đến, thời gian cũng đến.
Đeo bao tay trắng vào, cầm theo chiếc búa nhỏ, người bán đấu giá bước lên đài.
Ánh đèn tối lại.
Đầu tiên người bán đấu giá giới thiệu một chút tình huống về hàng Xô Viết trong phòng đấu giá, tiếp theo tuyên bố đấu giá chính thức bắt đầụ
⬅ Trước Tiếp ➡