⬅ Trước Tiếp ➡
Chai nước lạnh lẽo cắm vào tiểu huyệt từng chút một, dưới kí©ɧ ŧɧí©ɧ lạnh lẽo và cứng cáp, huyệt nhỏ hồng nhạt non mềm run nhẹ lên giống như thịt trai.
Chỉ mới tiến vào một chút, cái chai đã không tiến thêm được nữa, không chỉ có mỗi nguyên nhân hoa huyệt không đủ dâʍ ɖị©ɧ bôi trơn.
Chủ yếu là do Nguyễn Nguyệt rất căng thẳng, tay cô và phần đùi trong vẫn luôn run rẩy, điện thoại cách hơi xa nên Dương Tấn Vũ không nhìn thấy.
Ngoại trừ đêm say rượu bị Dương Tấn Vũ thao nhầm, thực ra Nguyễn Nguyệt vẫn chưa có quá nhiều kinh nghiệm.
Cô từng tự an ủi, nhưng cũng chỉ dùng tay xoa để cao trào, thỉnh thoảng sẽ vừa xoa huyệt vừa tưởng tượng Dương Tấn Vũ làm cô.
Nhưng cô lại cảm thấy xấu hổ khi nghĩ lại những chuyện đó, tưởng tượng một lần, vài ngày sau cô không dám nhìn mặt Dương Tấn Vũ.
Còn bây giờ, cô không muốn Dương Tấn Vũ biết cô không có kinh nghiệm.
Nguyễn Nguyệt hơi dừng lại, xoa bóp âm đế nhạy cảm vài cái, âm đế mềm mại nhanh chóng biến thành màu đỏ giống như màu của san hô, kiêu ngạo đứng thẳng ngay trên tiểu huyệt.
Âm đế bị kí©ɧ ŧɧí©ɧ, cảm giác tê dại và sung sướиɠ truyền đến hoa huyệt, huyệt nhỏ run rẩy tiết ra dâʍ ɖị©ɧ bôi trơn.
Nguyễn Nguyệt nhẹ nhàng rêи ɾỉ vài tiếng, cô cố gắng thả lỏng cơ thể, hai chân mở rộng để Dương Tấn Vũ nhìn rõ hơn.
Có dâʍ ŧᏂủy̠ bôi trơn, cái chai đẩy vào dễ dàng hơn nhiều, thân chai lạnh lẽo, huyệt nhỏ bị lạnh run rẩy không ngừng. Nguyễn Nguyệt ngẩng đầu lên, để lộ cần cổ xinh đẹp. Cô nhắm mắt rồi lại cắn môi, để cái chai ra vào trong tiểu huyệt.
Tiểu huyệt vốn chật hẹp chỉ có thể chứa được một ngón tay giờ lại có thể nuốt nguyên một cái chai.
Cái chai ra vào trong tiểu huyệt của Nguyễn Nguyệt, tạo ra nếp uốn trong huyệt nhỏ, mỗi lần rời khỏi còn kéo ra một ít thịt non đỏ tươi.
Dương Tấn Vũ vừa nhìn vừa vuốt côn ŧᏂịŧ càng lúc càng nhanh, hơi thở cũng càng ngày càng dồn dập.
“Nhanh hơn một chút nào Nguyễn Nguyệt.” Âm thanh thở dốc của Dương Tấn Vũ rất to, Nguyễn Nguyệt cắm vào nhanh hơn, cái chai điên cuồng ra vào hoa huyệt.
Kí©ɧ ŧɧí©ɧ mãnh liệt khiến cô không ngồi nổi, tiếng rêи ɾỉ cũng càng ngày càng lớn, càng lúc càng không khống chế nổi.
“A… a a… ưm…”
Huyệt nhỏ nhanh chóng co rút, cắn chặt cái chai, run rẩy không ngừng, dâʍ ɖị©ɧ nóng bỏng tràn ra khỏi huyệt.
Cả người Nguyễn Nguyệt run lên, sung sướиɠ len vào sống lưng đến da đầu, đầu óc choáng váng, cơ thể trần trụi cũng vì cao trào mà ửng hồng.
Dương Tấn Vũ bị tiếng rên của cô kí©ɧ ŧɧí©ɧ đến mức suýt bắn, trước khi bắn ra, anh cố gắng nhịn xuống, động tác trên tay cũng dừng lại.
Đêm nay Vu Phỉ Phỉ sẽ về nhà ngủ, Nguyễn Nguyệt ở lại một mình. Anh muốn làʍ t̠ìиɦ với Nguyễn Nguyệt, không muốn bắn ra dễ dàng như vậy.
Du͙© vọиɠ muốn bắn tinh rất khó kiềm chế, sung sướиɠ đè nén trong cơ thể biến thành sự thống khổ không thể phát tiết.
Dương Tấn Vũ hít một hơi thật sâu, xoa gân xanh trên thái dương, kéo quần lại, kiên quyết kìm nén du͙© vọиɠ.
Anh xách một túi đen, bên trong có còng tay và bịt mắt, anh vẫn chút chuyện kí©ɧ ŧɧí©ɧ lúc làʍ t̠ìиɦ với Vu Phỉ Phỉ.
Nhưng Vu Phỉ Phỉ đối với chuyện tìиɧ ɖu͙© rất bảo thủ, cùng lắm chỉ là tư thế nam trên nữ dưới, bắt buộc phải làm vào ban đêm, lúc làm cũng không cho bật đèn. Ngay cả thỉnh thoảng làm từ đằng sau, cô ấy cũng không tình nguyện, cảm thấy rất tục tĩu, chuyện khác thì càng không có khả năng.
Dương Tấn Vũ rất yêu cô ấy, không muốn ép cô, nhưng cũng cảm thấy cực kỳ tiếc nuối.
“Nguyễn Nguyệt, đêm nay mặc quần áo của Vu Phỉ Phỉ cho tôi xem đi.” Dương Tấn Vũ đi dưới hàng cây, đi về phía bên ngoài trường.
“Được.” Nguyễn Nguyệt không hỏi gì cả, tắm xong thì lập tức thay quần áo của Vu Phỉ Phỉ, nằm trên giường gọi video với Dương Tấn Vũ.
Dương Tấn Vũ nhìn cô, nói một câu “Cứ để vậy rồi ngủ đi”, sau đó cúp máy.
⬅ Trước Tiếp ➡