Sau tiết học buổi chiều, Nguyễn Nguyệt vẫn còn ngủ trong căn phòng thuê bên ngoài trường học.
Vu Phỉ Phỉ vội vàng quay lại, để lại vài túi bánh quy nhỏ rồi lại có việc sốt ruột rời đi.
Nguyễn Nguyệt uống một ngụm nhỏ Coca Cola rồi vào phòng tắm, mở vòi hoa sen, điều chỉnh nhiệt độ nước đến mức thích hợp, dòng nước xả ra một lúc. Cô sợ đau dạ dày nên không dám uống Coca nữa, đổ hết đi.
Cô rất thích cái chai trong suốt này, muốn giữ lại để cắm hoa. Lúc cô giơ cái chai lên nghĩ xem nên cắm hoa gì thì chuông điện thoại vang lên hai tiếng.
Vẩy nước trên tay, Nguyệt Nguyệt mở điện thoại, là tin nhắn của Dương Tấn Vũ: “Đang làm gì vậy?”
Ngón tay ẩm ướt của Nguyễn Nguyệt để lại vệt nước trên màn hình điện thoại, cảm ứng không quá linh hoạt. Cô do dự vài giây, lấy khăn lông lau khô ngón tay và màn hình, trả lời lại: “Đang tắm, muốn nhìn không?”
Dương Tấn Vũ lập tức gọi video WeChat đến, Nguyệt Nguyệt đặt điện thoại lên cái giá treo trên tường phòng tắm, điều chỉnh vị trí có thể quay được toàn bộ cơ thể mình, ấn nhận cuộc gọi video.
Bên Dương Tấn Vũ mờ ảo lúc ẩn lúc hiện, Nguyễn Nguyệt nhìn đến mức chóng mặt cũng không biết anh đang ở đâu.
Cô không nhìn chằm chằm vào điện thoại, tự giác lấy sữa tắm, xoa nhẹ lên lòng bàn tay rồi thoa khắp người.
Có thể nói cô đang phát sóng trực tiếp mà người xem chỉ có một mình Dương Tấn Vũ.
Dương Tấn Vũ đi bộ dưới ánh đèn đường ở hàng cây trong khuôn viên trường, lúc đầu anh không nhìn điện thoại cũng không nói chuyện.
Đi một lúc, không nghe thấy tiếng Nguyễn Nguyệt nói chuyện, anh lập tức dừng lại bên cạnh hàng cây, dựa lên thân cây nhìn điện thoại.
Trong video, Nguyễn Nguyệt đang khom lưng thoa sữa tắm lên cặp đùi mảnh khảnh. Tấm lưng trắng nõn của cô gần như lộ ra trước mắt Dương Tấn Vũ, eo thon mông căng không sót một thứ gì, kí©ɧ ŧɧí©ɧ khiến hơi thở của anh ngưng trệ hai ba giây.
Nguyễn Nguyệt nhanh chóng đứng dậy, cô ngẩng cổ, nhắm mắt lại, đối diện với camera điện thoại vuốt ve hai bầu ngực, xương quai xanh, eo bụng của mình. Sữa tắm trong suốt trơn trượt dần dần tạo bọt trắng trên da thịt của cô, bọt trắng tinh mịn bao phủ lên quầng vυ", núʍ ѵú hồng hào trên bầu ngực.
Dương Tấn Vũ đứng dưới tán cây tối đen, Nguyễn Nguyệt thỉnh thoảng lại liếc nhìn màn hình điện thoại, chỉ có thể nhìn thấy hình dạng tán cây, ánh sáng len lỏi qua những chiếc lá, ngoài ra không nhìn rõ gì cả.
“Nguyễn Nguyệt.”
Nghe thấy giọng Dương Tấn Vũ, Nguyễn Nguyệt dừng tay, nhìn về phía màn hình điện thoại tối đen như mực.
“Đặt điện thoại xuống thấp hơn một chút, ngồi xuống dưới đất, tách chân ra trước điện thoại, thoa sữa tắm lên đùi em.” Dương Tấn Vũ tiếp tục nói.
Nguyễn Nguyệt đặt điện thoại xuống đất, dựng thẳng vào vách tường. Cô lùi lại, dựa lưng vào cửa kính của phòng tắm rồi ngồi xuống, mở hai chân ra đối diện với màn hình điện thoại.
“Nhắm mắt lại.” Dường như không thể chịu nổi ánh mắt của Nguyễn Nguyệt, Dương Tấn Vũ lại nói.
Nguyễn Nguyệt ngoan ngoãn nhắm mắt lại, hai bàn tay xoa nắn hai bắp chân đang mở hình chữ “M”. Giữa lớp lôиɠ ʍυ đen nhánh, , miệng huyệt non mềm khẽ mở ra đối diện với màn hình điện thoại, cảnh tượng này đập thẳng vào mắt Dương Tấn Vũ.
Côn ŧᏂịŧ lớn của Dương Tấn Vũ đã cương cứng, cọ xát với quần, cứng đến mức đau đớn. Anh cho tay vào trong quần, an ủi côn ŧᏂịŧ không nghe lời. Như vậy vẫn chưa đủ, Dương Tấn Vũ hơi bực bội, anh muốn xem thứ kí©ɧ ŧɧí©ɧ hơn.
Bên cạnh Nguyễn Nguyệt có một cái chai rỗng, là chai Coca Cola cô mua lúc giữa trưa. Dương Tấn Vũ nhìn cái chai, ánh mắt tối sầm lại. Anh nói: “Nguyễn Nguyệt, cầm lấy cái chai bên cạnh em đi.”
Nguyễn Nguyệt mở mắt, cầm lấy cái chai, khó hiểu hỏi: “Cầm nó làm gì?”
“Cắm nó vào hoa huyệt của em, tưởng tượng nó là côn ŧᏂịŧ của tôi, dùng nó tự an ủi, tôi muốn nhìn nó thao em đến cao trào.” Giọng Dương Tấn Vũ không lớn, giọng điệu cũng không kiên định lắm, anh không biết Nguyễn Nguyệt có làm theo hay không.
“Được.” Nguyễn Nguyệt đẩy miệng bình vào thẳng miệng huyệt, cô hít sâu một hơi, chậm rãi cắm vào bên trong.