Nguyễn Nguyệt hơi mất mát vì điện thoại đột nhiên yên lặng, từ đầu đến cuối cô còn chưa nhìn thấy rõ Dương Tấn Vũ.
Mặc chiếc váy hoa hồng màu rượu vang của Vu Phỉ Phỉ cũng không thoải mái, ngực của cô đầy đặn hơn ngực của Vu Phỉ Phỉ nhiều, dây áo bó sát không co dãn khiến ngực cô chật căng, có chút không thở nổi, nút thắt căng ra.
Xem tin nhắn WeChat trên điện thoại, bác sĩ ở bệnh viện tâm thần gửi cho cô vài đoạn video ngắn quay cảnh mẹ cô ngồi đan áo len trước cửa sổ, trạng thái nhìn không tệ lắm.
Không phát điên, không hoảng sợ khóc lóc, không có những cơn mơ điên loạn.
Nguyễn Nguyệt yên tâm hơn rất nhiều nên gửi viện phí tháng sau trao bệnh viện tâm thần. Nhìn số dư trong ví, người giúp đỡ nặc danh đã sớm chuyển tiền cho cô.
Tháng này cô muốn nghỉ ngơi, không định làm việc bán thời gian, cuối tuần sẽ tranh thủ đến bệnh viện tâm thần.
Cầm điện thoại nghĩ trái lo phải, Nguyễn Nguyệt cứ như vậy ngủ thϊếp đi.
Kim đồng hồ của phòng ngủ quay một vòng, lúc kim đồng hồ chỉ đến rạng sáng, khóa cửa vang lên tiếng động.
Dương Tấn Vũ nhẹ nhàng mở cửa ra, đi vào.
Lần trước tới đây, anh mơ màng trong tình trạng say rượu, lần này thì khác, anh tới đây trong trạng thái tỉnh táo.
Một mình cô nằm trên giường trong phòng ngủ, xuyên qua bức màn mỏng manh và ánh đèn đường, nếu không nhìn kỹ thì chắc chắn sẽ nhầm cô thành Vu Phỉ Phỉ.
Dương Tấn Vũ ngồi ở mép giường nhìn Nguyễn Nguyệt khoảng một phút, anh nghĩ, nếu bây giờ anh cưỡиɠ ɧϊếp cô liệu có để lại bóng ma tâm lý, dọa cô sợ hay không?
Anh nhanh chóng bỏ ngay suy nghĩ này, sao có thể chứ?
Sau khi bị cưỡиɠ ɧϊếp, cô không khóc không nháo, còn gửi ảnh khỏa thân cho anh, muốn cùng anh làm bạn giường. Nói vậy chuyện cô tìm bạn giường cũng không phải lần đầu tiên, nên không cần lo lắng.
Dương Tấn Vũ cởϊ qυầи áo, lên giường, dùng bịt mắt che mắt Nguyễn Nguyệt lại, trói hai tay cô ra sau, đeo còng tay lạnh lẽo vào.
Hình như cảm giác không thoải mái lắm, Nguyễn Nguyệt dựa vào giường, bất an trong giấc mơ vặn vẹo qua lại.
“Phỉ Phỉ.” Dương Tấn Vũ nằm trên lưng Nguyễn Nguyệt, ngón tay duỗi ra trước ngực cô, lần lượt cởi từng nút thắt trước ngực cô. Mất đi sự trói buộc của quần áo, hai bầu ngực no đủ lập tức nhảy ra, mềm mại cọ vào tay Dương Tấn Vũ.
Dương Tấn Vũ dán lên cổ cô, nhẹ nhàng day cắn da thịt non mềm trắng nõn của cô, một tay tùy tiện xoa bóp ngực cô, một tay sờ soạng bên dưới, đẩy chiếc váy nửa người lên đến tận eo, cởϊ qυầи lót của cô xuống giữa đùi.
Bờ mông của Nguyễn Nguyệt căng tròn, cực kỳ đàn hồi, xúc cảm cực kỳ tuyệt. Dương Tấn Vũ véo mạnh mông cô vài cái, côn ŧᏂịŧ lập tức cương lên chọc vào kẽ mông của cô, tìm kiếm miệng huyệt rồi bắt đầu cọ xát.
Động tác của Dương Tấn Vũ càng lúc càng thô bạo, Nguyễn Nguyệt bị anh khống chế không thể động đậy, ngực cũng bị xoa đến mức phát đau, cô mơ màng tỉnh lại.
“A a a…” Vừa tỉnh lại cô liền hoảng sợ phát hiện mắt mình bị bịt kín, hai tay bị trói sau lưng, trên lưng còn có người đè lên người cô. Cô định hét lên thì bị Dương Tấn Vũ bịt kín miệng.
Nguyễn Nguyệt không ngừng giãy giụa, bây giờ cô cực kỳ sợ, vì sợ hãi nên nước mắt liên tục chảy ra. Cô càng giãy giụa, Dương Tấn Vũ càng hưng phấn, côn ŧᏂịŧ cũng cương cứng cọ xát bên ngoài tiểu huyệt của cô.
“Không… muốn… đừng mà…” Nguyễn Nguyệt lạc giọng khóc lên, cô bị Dương Tấn Vũ bịt miệng, chỉ có thể phát ra âm thanh nhỏ.