Nguyễn Nguyệt đến trường hơi muộn, lúc đến lớp thì đã gần muộn, sau khi vào thì không tìm thấy Vu Phỉ Phỉ ngồi ở đâu nên đành tìm một chỗ trống ngồi xuống.
Hôm nay có rất nhiều người trốn học, trong lớp không có bao nhiêu người, ghế trống cũng nhiều.
Cô liếc nhìn xung quanh thì thấy Vu Phỉ Phỉ và Dương Tấn Vũ đang ngồi ở góc lớp cạnh cửa sổ, hai người một trước một sau, bên cạnh đều là ghế trống.
Nguyễn Nguyệt do dự đi tới, tiểu huyệt cô vừa bị Dương Tấn Vũ liếʍ vẫn còn tê dại, tronng lòng thấy thẹn vô cùng.
Dương Tấn Vũ ngồi phía sau Vu Phỉ Phỉ, anh đang nhàm chán dùng tay nghịch tóc của cô ấy, còn Vu Phỉ Phỉ đang bận chơi game, bị anh làm cho khó chịu vô cùng.
Cô ấy nhiều lần quay lại trừng mắt cảnh cáo Dương Tấn Vũ đừng nghịch nữa, anh cũng nghe lời ngồi im được chốt lát, sau đó lại táy máy khiến Vu Phỉ Phỉ thua khiến cô ấy tức giận xoay người đánh mạnh vào tay anh.
Dương Tấn Vũ lại thành thật được một lúc, sau đó chân lại không để yên, hết lần này đến lần khác đá vào ghế của Vu Phỉ Phỉ.
Vu Phỉ Phỉ bị anh làm cho khó chịu nên nhấc ghế, dựa sát vào bàn, không thèm để ý đến anh.
Dương Tấn Vũ kéo áo cô ấy, lại dịch ghế lên rồi nhỏ giọng gọi cô ấy: "Phỉ Phỉ, Phỉ Phỉ, để ý đến anh đi mà..."
Vu Phỉ Phỉ đang nghịch điện thoại di động giả vờ không nghe thấy, rong khi Dương Tấn Vũ cúi người về phía trước, thò tay vào từ gáy để cạy dây áσ ɭóŧ của cô ấy.
Vu Phỉ Phỉ nắm lấy bàn tay của anh và vặn mạnh đến nỗi khiến anh phải rút tay lại ngay lập tức vì đau.
Liếc mắt đưa tình, anh anh tôi tôi.
Nguyễn Nguyệt cứ như vậy nhìn hai người bọn họ, trong lòng đau xót, ánh mắt có chút mơ hồ, giống như nước mắt sắp rơi xuống.
Trong mười năm nay, nếu cô mạnh dạn dù chỉ một lần, đừng luôn nghĩ chờ thêm chút nữa, chờ khi có dũng khí, mà chủ động đến tìm anh, kéo gần quan hệ của hai người, nói với anh rằng mình thích anh, thích anh từ rất lâu rồi...
Nhưng chuyện thầm mến này, càng để lâu thì càng không có dũng khí, càng lúc càng chần chừ, càng sợ phải đi.
Sự chần chừ này đã khiến Dương Tấn Vũ trở thành bạn trai của Vu Phỉ Phỉ.
Dương Tấn Vũ nghiêng mặt liền nhìn thấy Nguyễn Nguyệt. Anh nhìn chằm chằm cô vài giây, sáng nay khi nhìn thấy Nguyễn Nguyệt tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ nằm trên giường, anh cảm thấy thân thể Nguyễn Nguyệt đẹp như một bức tranh sơn dầu.
Hiện tại nhìn cô, khuôn mặt nghiêng nghiêng mềm mại, trong mắt hiện lên một chút u buồn khó tả, càng giống một bức tranh sơn dầu thu hút trí sự tò mò của người ta.
Tiếng rên trên giường cũng rất câu người, tiểu huyệt đầy nước, ăn vào cũng có chút ngọt, nghĩ đến đây khiến côn ŧᏂịŧ của anh lại bắt đầu cương cứng.
Thật kỳ lạ, tại sao trước đây anh lại không chú ý đến cô?
Dương Tấn Vũ suy nghĩ rất lâu nhưng vẫn không thể hiểu được. Anh cứ nhìn chằm chằm vào Nguyễn Nguyệt, Nguyễn Nguyệt cũng đang tình cờ nhìn anh, hai người mắt đối mắt.
Nguyễn Nguyệt chỉ điện thoại ra hiệu cho anh, sau đó cúi đầu nhắn cho anh, Dương Tấn Vũ lấy điện thoại di động ra và nhận được một tin nhắn: "Có dám để tôi khẩu giao cho anh ngay ở trong lớp không? Ngay sau lưng bạn gái của anh."
Dương Tấn Vũ cảm thấy khó thở, nhìn thấy ánh mắt của Nguyễn Nguyệt thì có chút mơ hồ cùng hưng phấn, "Tại sao không dám? Lại đây."
Nguyễn Nguyệt: "Vậy anh nhất định phải nhịn xuống, đừng để cô ấy nghe được thanh âm."
Nếu làm kỹ nữ có thể đến gần anh hơn, vậy cô sẽ làm kỹ nữ.
Nguyễn Nguyệt cất điện thoại, nhân lúc giáo viên không chú ý thì vòng tới chỗ Dương Tấn Vũ, chui xuống gầm bàn, quỳ giữa hai chân Dương Tấn Vũ rồi cởi thắt lưng và kéo khóa của anh xuống.
Cả hai người đều vô cùng hồi hộp nhưng đều giả vờ bình tĩnh.
Thả côn ŧᏂịŧ lớn của Dương Tấn Vũ ra khỏi qυầи ɭóŧ, Nguyễn Nguyệt lập tức đỏ mặt, nhưng may mắn là cô đang cúi đầu xuống nên Dương Tấn Vũ không thể nhìn thấy mặt cô.