⬅ Trước Tiếp ➡
Côn ŧᏂịŧ lớn của Dương Tấn Vũ đã cứng như một cây gậy sắt, qυყ đầυ tròn trịa ở phía trên sưng tấy, thân gậy chằng chịt những mạch máu, trông rất đáng sợ nhưng sờ vào lại rất nóng.
Sau khi dùng đôi tay yếu ớt vuốt ve côn ŧᏂịŧ một hồi, Nguyễn Nguyệt cúi đầu, thè cái lưỡi nhỏ ra liếʍ nhẹ đầu côn ŧᏂịŧ. Thân dưới của Dương Tấn Vũ run lên, suýt chút nữa thì rên ra tiếng, anh vội cắn một ngón tay, ngồi thẳng dậy, giả vờ như đang nghiêm túc nghe giảng.
Nguyễn Nguyệt đem qυყ đầυ tròn trịa ngậm vào trong miệng, dùng đầu lưỡi liếʍ liếʍ, côn ŧᏂịŧ lớn rong miệng khẽ run lên, cô ngẩng đầu nhìn Dương Tấn Vũ, phát hiện anh khẽ run, l*иg ngực phập phồng kịch liệt, hô hấp trở nên gấp gáp.
Nguyễn Nguyệt đưa tay vuốt ve hai quả trứng bên dưới, nơi này mát lạnh, hoàn toàn khác với côn ŧᏂịŧ thô to nóng bỏng.
Cô liếʍ nó từ trên xuống dưới xung quanh trục của côn ŧᏂịŧ, làm cho nó ướt đẫm.
Dương Tấn Vũ không thể chịu đựng được nữa, anh nghĩ nếu Nguyễn Nguyệt tiếp tục liếʍ tiếp, anh sẽ không thể kìm lại được và kêu ra tiếng ngay trong lớp.
Vu Phỉ Phỉ chưa từng khẩu giao cho anh, lần trước vì quá say nên anh đã quên cảm giác ép Nguyễn Nguyệt khẩu giao cho mình.
Không ngờ được miệng nhỏ của Nguyễn Nguyệt bao bọc cũng sướиɠ như vậy, nếu không phải vì ở trong lớp nhiều người, lúc này anh thật muốn ấn đầu Nguyễn Nguyệt xuống, để côn ŧᏂịŧ đi sâu vào phía trong.
Dương Tấn Vũ đưa tay ra, chạm vào mặt Nguyễn Nguyệt và chọc vào khóe miệng cô, muốn đầu hàng và dừng lại.
Nguyễn Nguyệt hiểu sai ý, bỏ côn ŧᏂịŧ ra rồi liếʍ ngón tay ngay, dúng lưỡi bao lấy rồi bắt đầu mυ"ŧ.
Ấm áp, trơn mềm, ngón trỏ trong miệng cô lị không nỡ rút ra, Nguyễn Nguyệt rất nhanh đã buông ngón tay ra, sau đó lại ngậm lấy côn ŧᏂịŧ, cố gắng đem tất cả nuốt vào trong miệng.
Lần thứ hai cô làm loại chuyện này với Dương Tấn Vũ, cảm giác khó chịu vẫn rất mạnh, côn ŧᏂịŧ thô to khiến cả miệng cô đều phồng lên, hai má có chút đau.
Mặt sau của lưỡi quá nhạy cảm, khi qυყ đầυ chạm vào nó, cô theo bản năng muốn nôn.
Nguyễn Nguyệt thử mấy lần, vẫn không nuốt được cả cây nên chỉ có thể nuốt một nửa, sau đó chuyển động lên xuống.
Cho dù là thế thì Dương Tấn Vũ cũng không thể chịu đựng được nữa, nhưng đúng lúc này Vu Phỉ Phỉ lại quay lại, đặt điện thoại xuống rồi đẩy nó đến trước mặt anh và nói: "Bàn quan trọng để thăng cấp, mau giúp em chơi, nhất định phải thắng đó."
Sắc mặt Dương Tấn Vũ thay đổi, nhưng Vu Phỉ Phỉ không để ý, cô ấy thúc giục: "Mau lên, bắt đầu rồi, dám thua em đánh anh."
Vu Phỉ Phỉ quay đầu nhìn giáo viên trên bục giảng, Dương Tấn Vũ lau ngón tay bị Nguyễn Nguyệt liếʍ ướt rồi nhấc điện thoại lên.
Nguyễn Nguyệt thấy Vu Phỉ Phỉ nói liền sợ hãi đến mức không dám cử động, không để ý mà khiến hàm răng cắn nhẹ vào côn ŧᏂịŧ của Dương Tấn Vũ khiến anh suýt nữa kêu lên vì đau.
May mắn thay, Vu Phỉ Phỉ không phát hiện ra bất cứ điều gì, Nguyễn Nguyệt cảm thấy nhẹ nhõm và tiếp tục mυ"ŧ hơn nửa cây côn ŧᏂịŧ, tăng tốc độ hút lên xuống.
Dương Tấn Vũ vừa chơi vừa thở dốc, sau đó nhanh chóng chết, chết vô cùng thiểu năng khiến đồng đội phải lên tiếng chửi.
Đợi một lúc, Vu Phỉ Phỉ quay lại thì thấy Dương Tấn Vũ đã ngừng chơi thì cho rằng mình đã thăng hạng thành công, cô ấy vui mừng nhận lại điện thoại, lúc để ý mới thấy mình bị đồng đội mắng té tát chỉ vì kéo tụt cả đội trong một round đấu quyết định.
“Anh cố ý!” Vu Phỉ Phỉ tức giận quay đầu mắng anh, sau đó không để ý đến anh nữa.
⬅ Trước Tiếp ➡