⬅ Trước Tiếp ➡
Ánh nắng sớm xuyên qua khe hở trên rèm cửa không kéo kín tình cờ chiếu vào mặt Nguyễn Nguyệt, để lại một vệt sáng đẹp đẽ trên khuôn mặt cô.
Dương Tấn Vũ thức dậy trước, trong khi Nguyễn Nguyệt vẫn đang ngủ.
Cơ thể trần của cô đẹp như một bức tranh sơn dầu dưới ánh ban mai, mái tóc dài sau khi ngủ cả đêm có chút rối tung, phần lớn xõa xuống vai và lưng, chỉ có vài sợi tóc lưa thưa trên xương quai xanh và bầu ngực.
Dương Tấn Vũ nửa ngồi đưa tay vuốt ve chiếc cổ trắng nõn và xương quai xanh gợi cảm của cô, khi anh đưa tay xuống bộ ngực căng tròn và đầy đặn của cô thì dừng lại.
Núʍ ѵú vẫn còn mềm mại hồng hào, sau khi dùng ngón tay xoa qua lại vài lần thì hai núʍ ѵú nhỏ nhanh chóng dựng đứng lên, màu sắc trở nên đậm hơn.
Dương Tấn Vũ tiếp tục đi xuống, chạm vào làn da của Nguyễn Nguyệt rất dễ chịu, mịn màng như lụa, nhưng không lạnh như lụa, mỗi lần chạm vào vô cùng ấm áp, khiến anh không muốn buông ra.
Bụng dưới của cô bằng phẳng mềm mại, cổ tay mảnh khảnh đặt trên bụng dưới, sờ vào có cảm giác rất mỏng manh, giống như nếu anh dùng lực bóp mạnh thì sẽ bị anh làm cho vỡ ra.
Đi xuống phía dưới, chính là tiểu huyệt được phủ đầy lông mao đen bóng, Dương Tấn Vũ ngồi dậy, đến giữa hai chân của Nguyễn Nguyệt, kéo chân và đầu gối của cô mở sang hai bên.
Hoa huyệt hoàn toàn lộ ra trước mắt, dù đã làʍ t̠ìиɦ với Vu Phỉ Phỉ nhiều lần nhưng Vu Phỉ Phỉ rất xấu hổ khi để lộ phần dưới của mình trước mặt anh, lại càng không muốn anh cứ nhìn chằm chằm vào nơi đáng xấu hổ nhất của mình.
Hôm qua, khi Nguyễn Nguyệt gửi cho anh bức ảnh chụp tiểu huyệt, nó đã khơi dậy ham muốn của anh.
Bây giờ anh mới có cơ hội nhìn kỹ nơi này, vén lông mao và môi tiểu huyệt sang hai bên, âm đế mềm mềm, ở dưới là động thịt phấn nộn.
Động thịt vô cùng nhỏ, nhìn qua như chỉ có thể chứa một ngón tay, thật khó tin rằng nơi này lại có thể nuốt cả côn ŧᏂịŧ to lớn của anh.
Tiểu huyệt của cô phấn nộn sạch sẽ như vậy, anh hoàn toàn không thể tưởng tượng ra nơi này đã bị rất nhiều côn ŧᏂịŧ lớn của người khác xâm nhập như thế nào.
Anh xoa nắn âm đế đến khi nó từ từ cứng lại, Nguyễn Nguyệt bị kí©ɧ ŧɧí©ɧ, vặn eo xoay hông mấy cái, sau đó mơ màng tỉnh lại.
Khi tỉnh dậy, phản ứng đầu tiên của cô là phần thân dưới của mình đang bị chơi đùa, cô kinh hãi ngồi dậy, luống cuối tay chân ôm ngực lui về phía sau giường, sau đó nhìn kỹ thấy là Dương Tấn Vũ, sửng sốt hai ba giây, sau đó mới thả lỏng ra.
Dương Tấn Vũ đuổi theo cô, ấn đầu gối của cô lại, sau đó tách hai chân cô ra và nói: "Cho tôi xem nơi này, tôi muốn liếʍ nó."
Nguyễn Nguyệt cúi đầu, mái tóc buông xõa che đi đôi gò má hơi ửng đỏ, cô mở rộng hai chân ra hết cỡ, nhìn Dương Tấn Vũ vùi đầu vào tiểu huyệt của mình, hô hấp cứng lại, nơi đó vừa nóng vừa ngứa.
Đầu lưỡi ấm áp trơn trượt liếʍ qua âm đế đã căng cứng, cảm giác ngứa ran lập tức truyền đến, Nguyễn Nguyệt rêи ɾỉ một tiếng, ngón chân co lại vì kɧoáı ©ảʍ.
Lưỡi liếʍ tới liếʍ lui trong khe giữa hai mép thịt, hai mép tiểu huyệt đều bị liếʍ đến ướt nhẹp. Mị thịt bên trong ngứa đến điên người, huyệt động vừa trống rỗng vừa ngứa, Nguyễn Nguyệt chịu không nổi kêu lên một tiếng, thanh âm của cô so với lúc bị làʍ t̠ìиɦ còn mềm mại mà quyến rũ hơn, thậm chí còn có thêm một tia khóc lóc cầu xin.
Dương Tấn Vũ tạm dừng, sau đó lại mạnh mẽ liếʍ hút, anh không ngờ khi nơi riêng tư bị liếʍ, cô còn kêu yêu kiều quyến rũ hơn lúc bị thao.
Sau khi bị liếʍ đến dâʍ ŧᏂủy̠ trào ra, Nguyễn Nguyệt mềm nhũn như một vũng nước, Dương Tấn Vũ dừng lại hỏi cô: "Có ai từng liếʍ chỗ này cho em chưa?"
L*иg ngực Nguyễn Nguyệt kịch liệt phập phồng, thanh âm mềm yếu: "Có."
Có anh.
Dương Tấn Vũ mặc quần áo rồi đứng dậy, Nguyễn Nguyệt khép chặt hai chân, vòng tay qua ôm lấy đầu gối.
Cô thực sự muốn côn ŧᏂịŧ thô to của Dương Tấn Vũ đi vào, tiểu huyệt bị liếʍ tới cao trào đang thèm khát vô cùng, bên trong ngứa ngáy, như đang khát khao được côn ŧᏂịŧ của Dương Tấn Vũ cắm vào.
Nhưng Dương Tấn Vũ sau khi mặc quần áo đã đi ra ngoài, tiếng bước chân càng lúc càng xa.
⬅ Trước Tiếp ➡