Nguyễn Nguyệt di chuyển cổ tay, ngón tay từ từ chạy dọc theo gò má của Dương Tấn Vũ, chạm vào sợi tóc phía trên tai anh.
Nơi bị tóc che phủ có một vết sẹo dài gần chục centimet.
Tóc của Dương Tấn Vũ hơi dài nên bình thường hoàn toàn không nhìn thấy vết sẹo.
“Ở đây lưu lại sẹo.” Nguyễn Nguyệt ngắn gọn nói.
Dương Tấn Vũ ôm lấy vòng eo thon thả nhẵn nhụi của cô, nhích lại gần cô và nói: "Ừm, có sẹo."
Anh không để ý rằng, Nguyễn Nguyệt nói là lưu lại sẹo, chứ không phải có sẹo.
"Khi còn nhỏ luôn đánh nhau với người khác, đã quên lần đó tại sao lại đánh nhau, chắc là đánh quá hăng, trúng đầu nên mới có vết sẹo ở đó."
"Ừm." Nguyễn Nguyệt trả lời, cô viết tại sao lại có vết sẹo này, nhưng Dương Tấn Vũ lại không nhớ rõ, lại càng không nhớ cô.
Vết sẹo này là do Dương Tấn Vũ mười tuổi vì bảo vệ cô trước một đám nhóc hay đi bắt nạt người khác mà có.
Cô còn nhớ rõ lúc đó, máu từ trên đầu anh chảy xuống nhuộm đỏ nửa khuôn mặt và áo trên vai anh.
Khi đó anh chỉ qua loa lau vết máu, sau đó quay đầu nói với cô đang được anh che chở ở phía sau: "Đừng sợ, bọn họ đều bị tớ đánh sợ chạy đi rồi, sẽ không có ai dám bắt nạt cậu nữa."
Nguyễn Nguyệt còn đang nhớ lại quá khứ thì Dương Tấn Vũ gọi tên cô, vuốt ve làn da mịn màng nơi thắt lưng và mông rồi hỏi: "Nguyễn Nguyệt, trừ tôi ra, em có bao nhiêu bạn tình?"
Nguyễn Nguyệt rút bàn tay luồn vào trong tóc anh ra, cong ngón tay lại, cuối cùng duỗi năm ngón lắc lắc trước mặt anh. Cô cười rất tươi, nhưng căn phòng rất tối, có điều là vẫn có thể nhìn thấy cô đang cười.
"Năm người, mười người..."
Mỗi khi Dương Tấn Vũ nói ra một con số, Nguyễn Nguyệt đều lắc đầu.
"Không phải là năm mươi đấy chứ..." Dương Tấn Vũ cũng cười nói.
Không cái nào, chứ không phải năm. (ý nữ chính là xòe bàn tay trống không ra)
"Tôi sẽ không nói cho anh biết, anh tự đoán đi." Nguyễn Nguyệt đặt tay lên vai anh, cúi người ghé vào cổ anh rồi nhỏ giọng gọi tên, "Dương Tấn Vũ."
Thanh âm của cô vừa triền miên vừa kiềm nén khiến Dương Tấn Vũ bị gọi tới mất tự chủ, anh không nhịn được mà ôm chặt lấy cô nói: "Em thực sự rất quyến rũ, chỉ gọi tên thôi cũng khiến tôi cảm thấy ngứa ngáy, giống như có rất nhiều điều muốn nói với tôi, em ở trên giường người khác rồi gọi tên người khác cũng quyến rũ như vậy sao?"
Nguyễn Nguyệt hôn cổ anh mấy cái, không đáp lời anh, gọi tên anh mấy lần, nhưng cô không thể nói ra ba chữ "Em thích anh" mà cô luôn muốn nói ra.
Dương Tấn Vũ vuốt ve mông cô rồi hỏi: "Em có thích tôi làm thế này không? Ban đêm trộm tới cưỡиɠ ɠiαи em."
“Thích.” Nguyễn Nguyệt rụt vào trong ngực anh, ngẩng đầu nhìn anh rồi nói.
Thứ cô thích là anh, không phải thích anh làm chuyện đáng sợ dọa người như vậy.
"Vừa rồi tôi còn tưởng em thật sự sợ hãi, vừa rồi còn tưởng em khóc." Dương Tấn Vũ cúi đầu nhìn cô nói.
Cô thực sự đã sợ hãi đến phát khóc.
"Anh thích như vậy sao?" Nguyễn Nguyệt hỏi.
“Thích, rất kí©ɧ ŧɧí©ɧ.” Dương Tấn Vũ ghé sát vào ngực cô, ngậm lấy bầu ngực rồi lớn tiếng mυ"ŧ.
Nguyễn Nguyệt nhắm mắt lại, cảm nhận được từng đợt kí©ɧ ŧɧí©ɧ từ ngực truyền đến. Dương Tấn Vũ mυ"ŧ mạnh đến nỗi đầṳ ѵú của cô trở nên căng cứng, cảm giác tê tê từ đầṳ ѵú lan ra khắp người.
Nguyễn Nguyệt rêи ɾỉ, hô hấp cũng trở nên dồn dập.
Dương Tấn Vũ cắи ʍút̼ một hồi, sau đó không tự nguyện mà rời khỏi bộ ngực của cô rồi nói: "Ngủ đi, muộn lắm rồi."