Tần Nguyệt Linh sờ sờ túi, lúc này mới phát hiện ra điện thoại của mình không thấy đâụ
Cô ta ngơ ngác nói
“Điện thoại của tôi đâu…”
Sầm Mộ nhíu mày "Mất rồi à?”
Tần Nguyệt Linh loạng choạng đứng dậy, vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo “Có lẽ là để quên trên sô pha đại sảnh, tôi đi tìm xem.”
Cô ta vừa chợp mắt một lát, lúc này đã không khá hơn đôi chút, chỉ là bước đi vẫn hơi loạng choạng.
Sầm Mộ cùng cô ta xuống lầụ
Đợi xuống đến chỗ ghế sô pha, đã nhìn thấy Phó Hàng đang ngồi giữa đám bạn bè, được vây quanh như cái rốn của vũ trụ, trên tay cầm chiếc điện thoại Hello Kitty đính đá lấp lánh, trông có vẻ buồn chán khi nghịch nó.
Phó Hàng thật sự không hiểu nổi, tại sao Tần Nguyệt Linh lại dùng ốp điện thoại quê mùa như vậy.
Trong mắt cậu ta, thật sự không thể hiểu nổi chấp niệm mê màu hồng của một số cô gái.
Cậu ta cầm điện thoại lên, nghiêng đầu vẫy vẫy trước mặt đám bạn ăn chơi trác táng bên cạnh, vừa cười vừa trêu chọc.
Tần Nguyệt Linh vừa đi xuống, liền nhìn thấy Phó Hàng cầm điện thoại của mình, lập tức lao đến, giật phắt chiếc điện thoại từ tay cậu ta.
Bởi vì động tác quá nhanh, móng tay dài của cô ta vô tình sượt qua má Phó Hàng, để lại một vết xước nhỏ nhưng cũng đủ khiến cậu ta cau mày.
Phó Hàng khẽ “rít” một tiếng, nhăn mặt nói
“Nhẹ tay chút chứ.”
Tần Nguyệt Linh nhìn điện thoại của mình, tức giận nói
“Sao điện thoại của tôi lại ở chỗ cậu?”
Phó Hàng nhún vai "Vừa rồi là tự cô ném điện thoại trên sô pha, tôi có lòng tốt nhặt lại giúp cô thôi.”
Tần Nguyệt Linh mở màn hình, kiểm tra nội dung bên trong.
Phó Hàng đã sớm xóa tin nhắn đó.
Tần Nguyệt Linh vốn không có ý thức đề phòng, nên từ trước đến nay lười cài mật khẩu điện thoại.
Cô ta cũng không ngờ, hôm nay điện thoại của mình lại rơi vào tay Phó Hàng.
Hiển nhiên, cô ta còn không ý thức được vừa rồi đã xảy ra chuyện gì.
Lúc này, Phó Hàng cũng chú ý đến Sầm Mộ đang đứng phía sau Tần Nguyệt Linh.
Sầm Mộ đứng yên tại chỗ, im lặng nhìn cậu ta.
Phó Hàng tâm trạng tốt, vẫy vẫy tay với Sầm Mộ "Hai người xuống cùng nhau à?”
Xung quanh vẫn tràn ngập không khí ồn ào náo nhiệt.
Trên bàn, chai rượu ngoại đã chất thành một đống.
Phó Hàng ngồi dựa vào sô pha, cúc áo sơ mi cũng bung ra mấy cái, khóe mắt vương nét men say.
Lúc này, Sầm Mộ cũng đoán ra được tâm tư của Phó Hàng.
Cậu ta cố ý gửi tin nhắn đó cho cô, chẳng qua chỉ là một trò đùa ác ý, muốn xem cô bé mặt mà thôi.
Trước giờ cô và Phó Hàng không thù không oán, nhưng không biết tại sao hôm nay cậu ta lại đột nhiên nhắm đến cô.
Nhưng ngẫm lại cũng dễ hiểụ
Phó Hàng và Tần Ngọc Minh vốn dĩ thủy hỏa không dung hòa, mà cô lại là vị hôn thê của Tần Ngọc Minh. Nếu hôm nay cô thật sự gặp chuyện xấu hổ ở đây, ngày may tin tức “Sầm Mộ lén lút vào phòng Phó Tự Bạch" mà lan ra, người khó xử nhất vẫn là cô và Tần Ngọc Minh.
Phải nó là, thủ đoạn này vừa đê tiện vừa bỉ ổi.
Phó Hàng căn bản không sợ gây chuyện, bởi vì cậu ta quen đi gây chuyện rồi. Nhìn thấy Sầm Mộ dần bước đến gần, cậu ta liền ngồi thẳng dậy, khẽ ho một tiếng, tỏ ra vô tội "Đừng nóng giận, vừa rồi chỉ là đùa với cô một chút thôi. Tôi cũng không biết Tần Nguyệt Linh ở đâu, chỉ định để cô lên đó xem thử, ai ngờ cô lại đi thật.”
Lúc nói chuyện, cậu ta còn quét mắt nhìn Sầm Mộ, trong lời nói đầy vẻ hóng chuyện.
Sầm Mộ khẽ chớp mắt.
Ngay giây tiếp theo.
Một cái tát giáng thẳng vào vào má phải của Phó Hàng.
Phó Hàng bất ngờ không kịp đề phòng, trực tiếp bị đánh ngã xuống sô pha.
Một cái tát này khiến người trong sảnh tiệc im phăng phắc trong phút chốc.
Phó Hàng không thể tin được Sầm Mộ lại dám đánh cậu ta, cậu ta lảo đảo đứng dậy, nghiến răng quát lên