“Mẹ kiếp, cô…”
Nhưng đáp lại cậu ta lại là một cái tát nữa.
Lúc này Phó Hàng hoàn toàn trợn tròn mắt.
Mặt cậu ta nghiêng sang một bên, như là bị đánh đến choáng váng.
Tần Nguyệt Linh ở bên cạnh cũng nhìn đến ngây người.
Nhưng cô ta không kinh ngạc như Phó Hàng, thậm chí vài giây sau còn bật cười khẽ.
Phó Hàng đúng là đánh giá thấp Sầm Mộ rồi.
Nếu nghĩ cô là quả hồng mềm dễ bóp, vậy thì hôm nay cậu ta đã tự rước lấy đau khổ rồi.
Nhà họ Sầm chỉ có một đời sau là Sầm Mộ, từ nhỏ đã được cưng chiều như lá ngọc cành vàng. Loại phú nhị đại ăn chơi trác táng, không học vấn không nghề nghiệp như cậu ta, ngoài việc ỷ vào quyền thế nhà họ Phó mà cáo mượn oai hùm, thì có tư cách gì so với Sầm Mộ chứ?
Nhà họ Sầm xưa nay luôn xem trọng danh dự, chuyện xảy ra tối nay nói lớn cũng lớn, nói nhỏ cũng nhỏ.
Nếu cậu ta không cố ý thì thôi, nhưng rõ ràng là cậu ta cố ý trêu chọc cô, Sầm Mộ tuyệt đối không thể nuốt trôi cơn tức này.
Vừa rồi cô ra tay quá mạnh, lúc này đầu ngón tay vẫn còn cảm giác tê tê.
Cô vung tay, cầm túi xách định rời khỏi.
Ánh mắt cô thoáng lướt qua, chợt bắt gặp người đàn ông đang thản nhiên xem kịch hay ở trên lầụ
Ánh mắt anh lúc nào cũng lạnh nhạt, hiếm khi có dịp thích thú hóng chuyện như thế này.
Anh nghỉ ngơi một lúc, vốn chỉ định ra ngoài hít thở không khí, ai ngờ lại đúng lúc nhìn thấy màn náo nhiệt ngay sảnh tiệc bên dưới.
Từ trên cao nhìn xuống, bàn tay trắng trẻo khớp xương rõ ràng của anh đang cầm một ly whisky thêm đá, mái tóc hơi ẩm tùy ý rũ xuống trước trán, so với ngày thường lại thêm vài phần cuốn hút phong trần. Trên người anh vẫn là chiếc áo choàng tắm lụa đen khi nãy ở trong phòng, trông càng khiến người ta dễ mơ màng uy nghĩ vẩn vơ.
Sầm Mộ vừa đánh cháu anh ngay trong nhà anh, mặc dù trong lòng có chút chột dạ, nhưng không hề hối hận, cũng chẳng có ý định ăn năn.
Cô vốn tưởng rằng Phó Tự Bạch sẽ không vui, ai ngờ, khi cô ngẩng đầu nhìn lên lầu, lại thấy rõ trong mắt người đàn ông mang theo ý cười nhàn nhạt, giống như làn sương mỏng lan tỏa dưới ánh trăng tĩnh mịch.
Làn sương gợn nhẹ, phản chiếu ánh trăng sáng trong, tựa như vẽ nên một nét đẹp thanh tao xa vời.
Phó Hàng bị đánh.
Còn là ngay trong tiệc sinh nhật của mình.
Chuyện này náo loạn khắp ở Giang Thành, ai nấy đều bàn tán xôn xao. Nhưng khổ nỗi Phó Hàng là một người sĩ diện, nghe những lời bàn tán bên ngoài, trong lòng cậu ta lại càng bực bội.
Còn người ra tay đanh cậu ta, ngày hôm sau ung dung ngồi trên sô pha, đọc tin nhắn Giang Huệ gửi đến.
Giang Huệ Cậu thật sự đánh Phó Hàng à?
Sầm Mộ Tin tức của cậu vẫn nhanh nhạy như mọi khi.
Giang Huệ Chuyện này lan truyền khắp Giang Thành rồi Nhưng mà nếu cậu ta dám chọc cậu trước, thì bị đánh cũng đánh lắm.
Sầm Mộ còn chưa kịp trả lời tin nhắn, thì Thẩm Hương Vi đã bưng một đĩa hoa quả đến ngồi bên cạnh cô "Tối qua mẹ xuống lầu rót ly nước, thấy phòng con khuya như vậy còn sáng đèn, có phải lại thức đêm không chịu ngủ không?"
Sầm Mộ "Không sao đâu mẹ, cũng không ngủ khuya lắm.”
Thẩm Hương Vi nhìn cô, hỏi thẳng "Là vì chuyện ở nhà họ Phó à?”
Sầm Mộ khẽ cười "Chuyện này ngay cả mẹ cũng biết rồi sao?”
Thẩm Hương Vi hừ nhẹ "Mẹ đâu phải kẻ điếc không màng thế sự, chuyện này ai cũng biết, sao mẹ lại không biết cho được.”
“Vậy mẹ... có trách con không?” Sầm Mộ hơi chột dạ, cẩn thẩn quan sát sắc mặt Thẩm Hương Vi.
Thẩm Hương Vi cầm lấy một quả quýt, tỉ mỉ bóc ra cho cô.
Bà ấy bảo dưỡng nhan sắc rất tốt, ngay cả vết nhăn trên cổ cũng không có, cả người toát lên phong thái ung dung của một quý phu nhân, nhìn qua trông chẳng khác nào phụ nữ đầu ba mươi.