Trân Bảo Trong Tay
Chương 26
⬅ Trước Tiếp ➡
Sầm Mộ đỏ bừng mặt, dù không cam lòng nhưng lại sợ kẻ không biết kiêng dè như Phó Hàng nhìn thấy rồi thuê dệt tin đồn, đành phải cắn răng lách mình núp vào sau tấm rèm.
Cũng may, rèm cửa sổ sát bên cô.
Cô vừa kịp trốn vào, Phó Hàng ngoài cửa đã vào phòng.
Phó Hàng ló người vào, cười nịnh nọt
“Chú nhỏ, là cháụ”
Phó Tự Bạch hạ mắt nhìn cậu ta, thản nhiên nói "Muộn thế này, đến phòng tôi có chuyện gì?”
Cậu ta hơi loạng choạng, thân hình cao lớn đứng chắn ngay cửa, dáo dác nhìn quanh phòng.
Phó Hàng cười cười "Bạn bè cháu đang chơi dưới lầu, có làm phiền giấc ngủ của chú nhỏ không?”
Giọng Phó Tự Bạch vẫn còn chút ôn hòa
“Không ảnh hưởng, cậu không cần đến quấy rầy tôi, xuống dưới chơi tiếp đi.”
Phó Hàng cười nói "Vừa rồi cháu bảo giúp việc làm cho chú một bát canh bồi bổ, muốn mang lên hiếu kính chú.”
Sầm Mộ trốn sau rèm cửa, không nhịn được bĩu môi.
Phó Hàng này, ngày thường hống hách ngang ngược trước mặt đám thiếu gia ăn chơi, đến trước mặt chú nhỏ thì lại làm bộ làm tịch, ngoan ngoãn lễ phép, chẳng còn chút thái độ đối chọi gay gắt như lời đồn. Nhìn thế này, đúng là kiểu tiểu nhân hai mặt, chuyên chơi trò bẩn thỉu sau lưng.
Giọng điệu Phó Tự Bạch bắt đầu mất kiên nhẫn "Không cần, cậu giữ lại mà uống, đừng tới làm phiền tôi.”
Nhưng Phó Hàng vẫn chưa từ bỏ ý định, khăng khăng bưng bát canh muốn tiến thêm một bước vào trong phòng.
“Chú nhỏ, cháu…”
Phó Tự Bạch mất hết kiên nhẫn, nheo mắt lại, giọng nói nghiêm khắc.
“Cút xuống dưới.”
Mưu tính của Phó Hàng bị chặn đứng, cũng không dám tùy tiện chọc giận Phó Tự Bạch. Lúc này, cậu ta cũng không tiện tìm kiếm trong phòng có người hay không, đành phải ngượng ngùng sờ mũi, lầm bầm “Vâng…”
Cậu ta bưng bát canh, xoay người đi ra khỏi cửa.
Đợi tiếng bước chân của Phó Hàng dần đi xa, Phó Tự Bạch mới nói với người sau rèm cửa sổ
“Ra đi, hẳn là cậu ta không dám nấn ná ở đây rồi.”
“Xoạt” một tiếng.
Sầm Mộ vén rèm cửa bước ra.
Hai má cô vẫn đỏ ửng, có chút oán trách nhìn về phía anh.
Phó Tự Bạch hơi nhíu mày, không hiểu vì sao Sầm Mộ lại tức giận.
Cô gái này đúng là da mặt mỏng thật.
Cũng phải thôi, một cô gái nhỏ lần đầu rơi vào tình cảnh như kiểu “yêu đương vụng trộm” thế này, đối với cô mà nói, hẳn là một trải nghiệm mới mẻ.
Ngực Sầm Mộ phập phồng, tức giận trừng mắt nhìn anh "Anh dám…”
Cô không phải cháu ruột của Phó Tự Bạch nên cũng chẳng sợ anh.
Khóe môi Phó Tự Bạch cong lên "Muốn tính sổ với tôi à?”
Sầm Mộ siết chặt nắm tay.
Phó Tự Bạch rất lịch sự, nghiêng người nhường đường, tỏ ý muốn tiễn khách.
“Vậy để lần sau nhé.” Người đàn ông vẫn giữ phong thái ôn hòa nói.
Sầm Mộ cũng chẳng muốn tiếp tục ở lại phòng anh, lập tức nhanh chân rời khỏi đây.
Ở tầng ba, cô bắt gặp Tần Nguyệt Linh đang say khướt ở góc rẽ vào phòng vệ sinh.
Tần Nguyệt Linh ngồi dựa vào tường, chẳng phân biệt được thời gian địa điểm, ngủ gà ngủ gật không biết trời trăng gì.
Sầm Mộ hít sâu một hơi, bước nhanh tới trước mặt cô ta, bàn tay nắm lấy bả vai cô ta, giọng nói đầy bực bội hỏi “Cô làm cái gì vậy?”
Tần Nguyệt Linh mơ mơ màng màng mở mắt, giọng ngái ngủ nói "... Sầm Mộ?”
Sầm Mộ nghiêm mặt "Vừa rồi cô ở đâu?”
Vừa nãy Tần Nguyệt Linh vào phòng vệ sinh nôn thốc nôn tháo, sau đó mất hết sức lực nên tiện thể ngồi tạm một lát rồi ngủ quên.
Lúc này nhìn thấy Sầm Mộ tức giận, cô ta có chút tỉnh táo hơn vài phần, trả lời
"Tôi vừa vào phòng vệ sinh, sao thế?"
Sầm Mộ nheo mắt lại, mang theo chút tức giận "Cô cố ý bảo tôi lên phòng tầng ba đúng không?”
“Tầng ba?” Tần Nguyệt Linh lắc đầu, hiển nhiên không rõ Sầm Mộ đang nói cái gì "Tôi vẫn luôn ngồi ở đây, không biết cô đang nói chuyện gì..."
Sầm Mộ im lặng một lúc, rồi đột nhiên hỏi cô ta
“Điện thoại của cô đâu?”
⬅ Trước Tiếp ➡