"Nếu đã làm cô hoảng sợ, tôi xin nhận lỗi với cô. Nhưng tôi có một thói quen, người bình thường không được tùy tiện vào phòng của tôi. Chuyện này chắc cô chưa biết, nhưng không biết thì không có tội, vậy nên người nên xin lỗi là tôi.”
Lúc này, nhịp tim Sầm Mộ mới dần ổn định lại, cô nhíu mày, nghĩ đến tin nhắn Tần Nguyệt Linh đã gửi cho mình.
Trong tin nhắn, rõ ràng cô ta nói cô ta đang ở trong phòng này.
Thế là Sầm Mộ cẩn thận quan sát quanh phòng.
Phòng ngủ của Phó Tự Bạch được bài trí theo phong cách trang trọng tao nhã kiểu Downton Abbey, gọn gàng sạch sẽ, mang chút hơi hướng lạnh lùng, tối giản. Căn phòng không có nhiều dấu vết người ở, trông giống như nơi mà chủ nhân hiếm khi về. Mọi đồ vật trong phòng đều được sắp xếp ngay ngắn, không có gì lệch khỏi vị trí.
Thật ra Sầm Mộ không thích phong cách này lắm.
Cô chợt nghĩ, nếu cô sống trong căn phòng như vậy, ít nhất cô sẽ đặt một bó hoa hồng phấn tươi đẹp bên cửa sổ, không thì căn phòng này trông quá tẻ nhạt.
Cô vừa thoáng nhìn qua một lượt đã bị Phó Tự Bạch bắt được.
Phó Tự Bạch bước lên hai bước, khoanh tay tay trước ngực, nhướng mày hỏi cô
"Cô thấy hứng thú với phòng của tôi à?"
Sầm Mộ đỏ mặt, cô vội giải thích "Không phải, tôi chỉ muốn xác nhận xem rốt cuộc cô ấy có ở trong phòng anh hay không.”
Phó Tự Bạch hỏi "Người cô nói là ai?”
Sầm Mộ "Tần Nguyệt Linh.”
Phó Tự Bạch cau mày "Ai nói với cô là cô ấy ở đây?”
Sầm Mộ "Cô ấy gửi tin nhắn cho tôi.”
Phó Tự Bạch xoay người châm một nén trầm hương hoa nhài , giọng điềm nhiên nói
“Vậy có lẽ cô bị lừa rồi, ngoài cô ra, không ai vào phòng tôi cả.”
Sầm Mộ nhìn động tác châm hương của anh, không hiểu sao lại cảm thấy tao nhã dễ chịụ
“Anh ở nhà suốt sao?”
Phó Tự Bạch "Ừ, tạm thời về thôi. Vốn định chợp mắt một chút, nhưng vừa tắm xong đã có một quý cô tò mò xông vào.”
Sầm Mộ chột dạ mím môi "Tôi đâu có cố ý…”
Nhưng cô vẫn chưa hiểu, tại sao Tần Nguyệt Linh lại nhắn tin lừa cô? Hay chỉ đơn giản là nhầm lẫn vị trí?
Nhưng dù nói thế nào đi nữa, cô cũng không nên đứng đây lâu thêm. Một cô gái độc thân ở trong phòng của một người đàn ông độc thân, nếu bị ai đó nhìn thấy, e rằng sẽ rất khó giải thích.
Sầm Mộ nhỏ giọng nói
“Vậy anh tiếp tục nghỉ ngơi đi, tôi không làm phiền nữa.”
Nói xong, cô cất bước định ra ngoài.
Phó Tự Bạch đứng quay lưng về phía cô, không hề nhúc nhích, ánh mắt vẫn dừng lại trên hộp hương trước mặt.
Trong căn phòng yên tĩnh, tiếng bước chân ngoài hành lang càng trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết.
Vừa rồi khi cô vào phòng không đóng cửa, nên âm thanh ngoài cửa vọng vào rất rõ ràng.
Đế giày da giẫm trên sàn nhà bóng loáng, vang lên những tiếng lộc cộc vang dội, xen lẫn với đó là vài tiếng ho nhẹ khàn khàn của đàn ông. Âm thanh đó có chút quen thuộc, như thể đã bị thuốc lá và rượu mạnh bào mòn quá mức mà trở nên khàn đục.
Tai Sầm Mộ khẽ động, cô hạ giọng nói
“... có người đến.”
Vừa dứt lời, ngoài cửa liền truyền đến một giọng nói lười nhác của đàn ông.
“Chú nhỏ.”
Phó Tự Bạch không nhanh không chậm đặt đồ trong tay xuống, giọng điềm tĩnh nói "Cô tránh đi một lát.”
Sầm Mộ cũng biết nặng nhẹ.
Dù cô và Tần Ngọc Minh không có tình cảm gì, nhưng bây giờ trên danh nghĩa, hai người vẫn đang có hôn ước. Nếu bị người ta nhìn thấy cô xuất hiện trong phòng của một người đàn ông xa lạ, lời đồn đoán chắc chắn sẽ không dễ nghe.
Cô cắn môi, mang theo chút không cam lòng "Tránh đi đâu?”
Ánh mắt người đàn ông nhìn về phía sau tấm cửa sổ.
Sầm Mộ “……”
Phó Tự Bạch này, dám để cô trốn sau rèm cửa sổ.