Sầm Mộ nhíu mày, liền đẩy cửa bước vào.
Cửa phòng mở ra, bên trong tối đen.
Căn phòng rộng lớn, rèm cửa sổ kéo kín mít.
Sầm Mộ không nhìn thấy rõ đồ đạc trong phòng, theo bản năng muốn mở màn hình điện thoại để soi sáng.
Cô xoay điện thoại hướng vào trong phòng, cẩn thận bước từng bước.
Nhưng cô mới đi được vài bước, phía sau đột nhiên truyền đến sự khác thường.
Một bàn tay mạnh mẽ chắn ngang trước cổ cô, lưỡi dao sắc bén lóe sáng trong bóng tối, dường như chỉ cần hơi dùng lực, liền có thể cắt đứt động mạch của cô ngay lập tức.
Sầm Mộ tim thót lên, kinh ngạc nín thở, không dám thở mạnh.
Hơi thở ấm nóng chậm rãi phả vào vành tai cô, giọng nói khàn khàn trầm thấp
"Tự tiện vào phòng người khác mà không được chủ nhân cho phép..."
Người nọ giống như một kẻ săn mồi thành thạo, thuần thục điều khiển con dao trong tay, mũi dao ngả ngớn nâng cằm cô lên, chất vấn
“Không muốn sống nữa à?”
Trong phòng vẫn yên tĩnh, nhưng tim Sầm Mộ lại đập dồn dập đập, cô bất giác nín thở.
Bởi vì khoảng cách quá gần, cô có thể ngửi thấy hương thơm nhàn nhạt vương lại trên người đàn ông khi vừa tắm xong, giọng nói lại nghe quen đến lạ.
Cổ bỗng nhiên thấy ngứa ngáy.
Tóc người đàn ông vẫn chưa khô, từng giọt nước nhỏ trên đuôi tóc lặng lẽ chảy xuống da thịt non mềm ở cổ cô.
Giọng Sầm Mộ căng thẳng, vội vàng giải thích
“Xin lỗi, tôi không biết đây là phòng của anh, tôi tưởng…”
Hơi thở ấm nóng phả vào tai cô, có chút lạnh lẽo mà sắc bén.
“Cứ tưởng gì?” Lưỡi dao sắc lạnh thoáng rời khỏi da thịt cô.
Sầm Mộ "Tôi tưởng bạn tôi đang nghỉ ở đây. Tôi không cố ý làm phiền anh, thật sự xin lỗi.”
Vài giây saụ
Người nọ lùi lại vài bước, sau đó bật đèn trong phòng lên.
Trong phòng đột nhiên sáng lên, làm Sầm Mộ phải nheo mắt lại, chớp chớp mấy lần mới thích ứng được.
Nhưng ngay sau đó, cô xoay người nhìn người đàn ông phía saụ
Áo choàng tắm lụa đen khoác hờ hững trên thân thể cao lớn của người đàn ông, vạt áo rộng để lộ nửa vòm ngực rắn chắc, nhưng dây lưng lại được thắt chặt, che chắn hết những chỗ không nên lộ. Dù vậy vẫn có thể thấy dáng người săn chắc, từng đường nét ẩn hiện dưới lớp vải mỏng.
Làn da trắng, cơ ngực phập phồng, vài giọt nước còn đọng trên da, lăn dài từ xương quai xanh xuống, một cảnh tượng gợi cảm đến khó tin.
Sầm Mộ cảm thấy không tự nhiên, vội dời ánh mắt đi.
Cô thật sự không ngờ, người trong phòng lại là Phó Tự Bạch, hơn nữa hình ảnh của anh hôm nay hoàn toàn khác xa mọi khi.
Bình thường anh luôn cài nút áo sơ mi đến trên cùng, cả người đều lộ ra hơi thở lạnh lùng cấm dục, khiến người khác e dè không dám đến gần.
Nhưng hôm nay… dáng vẻ này… có vẻ quá mức tùy ý rồi. Sầm Mộ bất giác cảm thấy mình đã mạo phạm anh.
Nhưng trái lại, Phó Tự Bạch lại không keo kiệt như vậy, trông anh rộng lượng hơn nhiềụ
Lông mi anh rủ xuống, bàn tay trắng thon dài lười nhác thưởng thức con dao gọt hoa quả trong tay.
Ánh bạc lóe lên sắc lạnh, rồi chỉ trong chớp mắt, anh đã cắm mũi dao trở lại quả táo trên bàn.
Sầm Mộ khẽ thở ra, dường như có chút nhẹ nhõm.
Phó Tự Bạch nhìn thấy dáng vẻ thở phào nhẹ nhõm của cô, khóe môi cong lên, giọng nói mang theo ý cười nhàn nhạt "Sợ rồi à?”
Lúc này Sầm Mộ mới có chút tức giận.
Cô chỉ đi nhầm phòng, vậy mà Phó Tự Bạch lại rút dao kề cổ cô, vừa rồi chỉ cần anh mạnh tay thêm một chút thì cô thật sự đã mất mạng rồi.
Người đàn ông nhìn có vẻ nho nhã lịch sự, không ngờ lại như vậy.
Sầm Mộ nhướng mày, giọng hơi tức giận "Chuyện này coi như tôi không đúng, nhưng nếu tôi không quen biết anh, anh thật sự muốn giết tôi sao?”
Phó Tự Bạch khẽ nâng cằm, giọng điềm tĩnh nói
"Xã hội pháp trị, giết người làm gì?"
Sầm Mộ “……”
Phó Tự Bạch ôn nhu nói