“Thật ra tôi luôn cảm thấy, nếu Tần Ngọc Minh sánh đôi với tiểu thư nhà họ Sầm, có vẻ như… anh ta không xứng lắm.”
Sầm Mộ không phản bác lời này, nhưng lại để Tần Nguyệt Linh ở bên cạnh nghe thấy.
Mặc dù Tần Nguyệt Linh không nói gì, nhưng ánh mắt tỏ rõ vẻ khó chịụ
Cô ta thầm nghĩ, lát nữa trở về nhất định phải kể lại chuyện này cho anh trai nghe. Cái tên Phó Hàng này, ỷ vào nhà họ Phó có tiền có thế, nói năng làm việc chẳng buồn suy nghĩ.
Hơn nữa, cậu ta cũng chẳng có bản lĩnh gì, chỉ biết dựa hơi chú mình mà thôi.
Dù nói thế nào, nhà họ Tần cũng là danh gia vọng tộc, vậy mà hôm nay cậu ta dám buông lời coi thường như vậy, chẳng khác nào vả vào mặt cô ta.
Nhưng Tần Nguyệt Linh cũng bất lực, Phó Hàng trước nay là kẻ ăn chơi lêu lổng, không xem ai ra gì, nếu tranh cãi với cậu ta, e rằng sẽ lợi bất cập hại.
Sau đó khách khứa trong sảnh ngày càng đông, bầu không khí càng lúc càng náo nhiệt. Tần Nguyệt Linh nhanh chóng hòa nhập, vui vẻ nói chuyện với những người quen biết, rồi cùng họ uống rượu, chơi trò chơi, trông có vẻ rất tận hưởng bầu không khí này.
Thật ra, cô ta rất thích cuộc sống vô lo vô nghĩ này. Ít nhất, không cần quan tâm đến trách nhiệm gia tộc, kỳ vọng của cha mẹ, cả người hoàn toàn thả lỏng, đắm chìm trong men rượu và khói thuốc, tự do tự tại như thần tiên.
Sầm Mộ nhìn về phía Tần Nguyệt Linh, phát hiện cô ta đang hút thuốc.
Giữa những ngón tay thon dài của cô ta đang kẹp một điếu thuốc, tựa vào ghế sô pha, nhả ra từng đợt khói trắng mịt mù, che đi khuôn mặt xinh đẹp cao ngạo của cô ta.
Tần Nguyệt Linh nghiện thuốc lá, nhưng bình thường đều lén hút sau lưng anh trai.
Ở trước mặt anh trai, cô ta luôn tỏ ra ngoan ngoãn, không dám bại lộ chuyện mình nghiện thuốc lá.
Nếu anh trai cô ta biết, chắc chắn cả nhà cũng biết, đến lúc đó cô ta sẽ tiêu đời. Vậy nên, cô ta lựa chọn giấu kín đến cùng.
Nhưng cô ta không hề che giấu trước mặt Sầm Mộ, bởi vì theo hiểu biết của cô ta về Sầm Mộ, cô ta cảm thấy Sầm Mộ không phải loại người thích mách lẻo.
Sầm Mộ quan sát sắc mặt Tần Nguyệt Linh, đoán rằng chắc hẳn cô ta đã uống say.
Hai má cô ta ửng đỏ, nụ cười xuất hiện liên tục, có vẻ tâm trạng rất tốt, vừa nhìn đã biết chơi rất vui vẻ.
Thoạt đầu, Sầm Mộ chỉ liếc nhìn vài lần, nhưng sau đó, không còn nhìn thấy bóng dáng Tần Nguyệt Linh đâu nữa.
Cô đảo mắt tìm kiếm xung quanh, vẫn không thấy Tần Nguyệt Linh.
Tuy rằng Tần Nguyệt Linh và cô không có quan hệ thân thiết, nhưng tốt xấu cũng là em gái của Tần Ngọc Minh, trong trường hợp này, cô cũng lo lắng cho sự an toàn của cô ta.
Những tên công tử ăn chơi vừa nãy quây quanh Tần Linh Nguyệt đều là hạng người không đáng tin.
Sầm Mộ cúi đầu lấy điện thoại ra, nhắn tin cho Tần Nguyệt Linh, hỏi cô ta
Cô đang ở đâu?
Lúc này Sầm Mộ đã rời khỏi đám người Phó Hàng, tìm một góc yên tĩnh hơn để ngồi nghỉ.
Bên đó mịt mù khói thuốc khiến cô đau đầu, ở một mình có khi lại thoải mái dễ chịu hơn.
Khoảng hai phút sau, điện thoại rung lên.
Sầm Mộ cúi đầu xem, thấy Tần Nguyệt Linh trả lời tin nhắn của mình.
Tần Nguyệt Linh Tôi đang nghỉ ở phòng trên tầng ba.
Sầm Mộ Cô không khỏe à?
Tần Nguyệt Linh Uống hơi nhiềụ
Sầm Mộ do dự mấy cái Có cần tôi lên xem không?
Nửa phút saụ
Tần Nguyệt Linh Cuối hành lang tầng ba, phòng bên trái.
Sầm Mộ để điện thoại xuống, đứng dậy, chuẩn bị lên tầng ba xem Tần Nguyệt Linh say thế nào.
Nếu Tần Nguyệt Linh thật sự xảy ra chuyện gì, cô cũng khó ăn nói với người nhà cô ta.
Sầm Mộ lên tầng ba, đi thẳng đến căn phòng bên trái cuối hành lang.
Cửa phòng không khóa, chỉ khép hờ.
Sầm Mộ gõ cửa, thử gọi
“Tần Nguyệt Linh?”
Trong phòng không có ai trả lời.