Trân Bảo Trong Tay
Chương 22
⬅ Trước Tiếp ➡
“Đúng vậy.” Tần Nguyệt Linh cười nói “Trên mặt cô viết rõ mấy chữ ‘Tôi không muốn đến’ rồi kìa.”
Sầm Mộ “……”
Tần Nguyệt Linh cười cười, đột nhiên hỏi "Trước đây, Phó Hàng có làm gì phật lòng cô không?”
Sầm Mộ thản nhiên đáp "Không tiếp xúc nhiềụ”
Tần Nguyệt Linh gật đầu như hiểu ra vấn đề "Tôi cũng nghĩ vậy. Cô là tiểu thư nhà họ Sầm, nếu cậu ta ăn gan hùm mật gấu dám chọc đến chị, chắc chắn sẽ không có kết cục tốt đẹp.”
Tuy rằng Tần Ngọc Minh và Phó Hàng không ưa nhau, nhưng Tần Nguyệt Linh lại không để ý nhiều như vậy, thỉnh thoảng vẫn tụ tập với đám người Phó Hàng ra ngoài ăn uống, hát hò, xem như là bạn bè xã giao.
Bước vào biệt thự nhà họ Phó, Tần Nguyệt Linh ngẩng đầu lên, không nhịn được cảm thán
“Đúng là giàu nứt đố đổ vách.”
Nhà họ Phó là gia tộc hàng đầu Giang Thành, từ khi Phó Tự Bạch lên nắm quyền, anh không ngừng mở rộng đế chế kinh doanh của mình, trở thành người đàn ông độc thân quyền lực và hấp dẫn nhất hiện nay.
Biệt thự liền kề đình viện rộng lớn, phong cách thiết kế xa hoa, sang trọng, từng tấc đất tấc vàng lộ rõ vẻ đắt đỏ, xa xỉ, tràn ngập bầu không khí phú quý phù hoa.
Tần Nguyệt Linh tự nhủ rằng mình thích Phó Tự Bạch không phải vì những thứ tầm thường này.
Cô ta thích Phó Tự Bạch, không chỉ vì người đàn ông này giàu có, đẹp trai, tài giỏi, mà còn vì khí chất đặc biệt trên người anh, một khí chất mà không ai khác có được.
Ngay cả gu thẩm mỹ của anh cũng rất hợp với cô ta.
Nghe nói biệt thự đình viện nhà họ Phó đã từng được tu sửa một lần, là Phó Tự Bạch tự tay thiết kế, nên phong cách trang hoàng này mới độc đáo và tinh tế đến vậy.
Người đàn ông này, từ trong ra ngoài, từ đầu đến chân, đều có sức hút khiến người ta không thể cưỡng lại được.
Nếu cô ta thật sự có thể gả cho Phó Tự Bạch, chắc chắn cũng sẽ mang đến lợi ích to lớn cho nhà họ Tần, đây là chuyện vui càng thêm vui.
Chỉ tiếc rằng, hôm nay Phó Tự Bạch không ở đây, không thì cô ta đã có thể nói chuyện với anh nhiều hơn.
Khi hai người bước vào đại sảnh, bên trong đã có không ít khách khứa tụ tập.
Phó Hàng đang ngồi trên sô pha uống rượu với bạn bè, thấy Sầm Mộ và Tần Nguyệt Linh bước vào, khóe môi khẽ nhếch lên "Xem ra hôm nay tôi thật là có mặt mũi, ngay cả tiểu thư nhà họ Sầm cũng nể tình mà đến dự tiệc.”
Sầm Mộ bỏ qua giọng điệu mỉa mai của cậu ta, chỉ đưa hộp quà trong tay ra “Chúc mừng sinh nhật.”
Phó Hàng lười nhác nhận lấy, tay khẽ lắc lắc hộp quà như đang cân nhắc xem bên trong có gì, rồi cười cười hời hợt “Cảm ơn.”
Nói xong, cậu ta tùy tiện quăng món quà lên đống quà tặng chồng chất bên cạnh, sau đó tiếp tục nói chuyện với bạn bè, tỏ vẻ không mấy quan tâm.
Sầm Mộ không quan tâm cậu ta đối xử với món quà mình tặng như thế nào, dù sao tặng cho cậu ta rồi, cũng là của cậu ta.
Hơn nữa, bức tranh cô tặng cho cậu ta cũng không phải hàng quý hiếm, chỉ trang trí cho đẹp, không có nhiều giá trị sưu tầm. Phó Hàng là loại thiếu gia ăn chới, chắc chắn không đủ trình độ để đánh giá nó.
Sầm Mộ âm thầm giấu chút tâm cơ.
Những món đồ thật sự giá trị, cô chỉ dành cho người biết thưởng thức. Tặng cho kẻ không hiểu biết, chẳng khác nào đàn gảy tai trâụ
Dù sao cũng phải nể mặt nhà họ Sầm, Phó Hàng không đến mức lạnh nhạt với Sầm Mộ.
Cậu ta mời Sầm Mộ ngồi xuống giữa ghế sô pha, rồi giới thiệu với mấy người bạn xung quanh
“Đây chính là vị hôn thê của Tần Ngọc Minh, Sầm Mộ.”
Khi nói, cậu ta vẫn kẹp điếu thuốc giữa hai ngón tay, trên người còn vương mùi rượu nồng, khiến Sầm Mộ khó chịụ
Sầm Mộ khẽ cau mày, hơi dịch người ra xa một chút để tránh mùi khó chịụ
Phó Hàng không để ý, vẫn cười cợt nhả
⬅ Trước Tiếp ➡