Nói xong, giọng anh càng lạnh lẽo thêm vài phần "Xem ra là uống chưa đủ say, lát nữa người khác rót cho cậu, đừng có tới tìm tôi.”
Diệp Hoằng không ngờ nói vài ba câu đã làm Phó Tự Bạch tức giận, vội vàng xuống nước xin lỗi.
Sau khi đi ra từ phòng vệ sinh, anh ấy rửa tay, cả người cũng tỉnh táo hơn chút.
Nghĩ kỹ lại, lời anh ấy nói vừa rồi đúng là quá trớn.
Dù tiểu thư nhà họ Sầm có xinh đẹp đến đâu, thì cũng là vị hôn thê của người khác.
Phó Tự Bạch còn chưa đến mức đi dòm ngó vị hôn thê của kẻ khác.
Vừa rồi anh ấy nói như vậy, quả thực không thích hợp.
Thế nên khi quay lại phòng bao, anh ấy tự phạt một ly, xem như nhận lỗi.
Phó Tự Bạch cũng không so đo với anh ấy, chỉ bảo anh ấy uống ít thôi, lát nữa tiện thể để tài xế đưa anh ấy về.
……
……
Đi tới cửa chính nhà hàng.
Sầm Mộ nghiêng đầu nhìn Tần Nguyệt Linh.
Bởi vì vừa rồi tình cờ gặp được người trong lòng, lúc này hai má cô ta vẫn ửng đỏ, hệt như thiếu nữ đang yêu, hoàn toàn không giấu được tâm tư.
Vừa nãy, cô ta vừa nhắc tới Phó Hàng, Sầm Mộ cũng có chút ấn tượng.
Phó Hàng này, tính cách có chút kỳ quặc, hơn nữa cũng không hòa hợp với Tần Ngọc Minh. Nghe nói hồi nhỏ, hai người họ từng tranh giành tình cảm với cùng một cô bé, từ đó bất hòa, khắp Giang Thành ai cũng biết họ chỉ bằng mặt chứ không bằng lòng.
Lần này sinh nhật, anh ta lại còn mời Tần Nguyệt Linh, Sầm Mộ liền tò mò hỏi
"Cô thật sự muốn đi dự tiệc sinh nhật của cậu ấy sao?"
Tần Nguyệt Linh tự nhiên đáp "Đi chứ, cậu ấy đã chủ động mời, tôi cũng không thể không nể tình.”
Sầm Mộ "Vậy anh cô thì sao?”
Tần Nguyệt Linh "Chắc anh ấy không đi đâu, hình như hôm đó anh ấy có việc, cùng lắm chỉ nhờ em mang quà đến tặng giúp.”
Lời này vẫn cũng khá hợp lý.
Sầm Mộ gật đầu "Được, tôi biết rồi.”
Cô không quá thân với Phó Hàng, nên không để tâm quá nhiều đến chuyện này.
Nhưng cô không ngờ rằng, bữa tiệc sinh nhật của Phó Hàng lại có liên quan đến mình.
Dạo gần đây, Sầm Hoa và Phó Tự Bạch qua lại thường xuyên, biết cháu trai anh sắp tổ chức sinh nhật nên cố ý để Sầm Mộ đến tặng quà.
Ban đầu Sầm Mộ vốn không muốn đi, nhưng Sầm Hoa lại nói
"Các con là bạn đồng trang lứa tuổi, tặng quà cũng không có gì to tát. Nếu là cha đi thì mới là cho tên nhóc đó thể diện, còn con đi chỉ là chuyện xã giao bình thường thôi. Đây là làm cho Phó Tự Bạch xem, hơn nữa, các con ở trong cùng một giới, qua lại nhiều cũng là chuyện tốt."
Sầm Mộ cũng không phản kháng gì nữa, chuẩn bị quà xong, liền chuẩn bị đi đến nhà họ Phó.
Trước khi đi, Sầm Hoa còn nói thêm một câu "Nghe nói lần này Tần Ngọc Minh không tham dự, con là vị hôn thê của cậu ấy, coi như là thay mặt cậu ấy đi dự tiệc.”
Lời này khiến Sầm Mộ không vui "Con và anh ấy chưa kết hôn, tại sao phải thay mặt anh ấy? Cháu đại diện cho nhà họ Sầm, không phải nhà họ Tần.”
Sầm Hoa không ngờ Sầm Mộ lại phản ứng mạnh như vậy, sững người vài giây, rồi vội vàng gật đầu "Được được được, cháu nói đúng.”
Sầm Mộ chọn một món quà trong phòng làm việc của mình, sau đó gọi tài xế đợi sẵn trước cổng, rồi mới xuất phát.
Đến nhà họ Phó, Sầm Mộ đúng lúc chạm mặt Tần Nguyệt Linh mới bước xuống từ xe thể thao.
Tần Nguyệt Linh dừng xe, kinh ngạc nhìn Sầm Mộ "Tôi còn tưởng hôm nay cô không đến chứ.”
Sầm Mộ khẽ nhếch môi "Tôi cũng tưởng vậy.”
Tần Nguyệt Linh nhìn ra cô bị người trong nhà bắt đến dự tiệc, liền thân thiết khoác tay cô cười nói "Chẳng qua chỉ là ra ngoài dự một bữa tiệc thôi mà, có gì mà khổ sở như vậy? Vui lên nào ”
Sầm Mộ khựng lại hai giây, hỏi cô ta "Khổ sở?”